Tam vương phủ
– đây là cái gì? Sủng nam hả??? – Hoàng Lam Phương trên mặt hiện rõ vài đường hắc tuyến, trợn mắt nhìn nàng
– ta cứu người mà – Loan Loan chớp mắt vô tội nhìn hắn
– cứu người thì cứu nữ nhân ấy, cứu nam nhân làm gì? Để nàng quyến rũ hắn hả???
-à, ý ngươi là nữ nhân ngươii mới có thể hồng hạnh vượt tường đúng ko???-nàng con ngươi từ thuần khiết chuyển sang giận dữ
– Nàng từ đâu ra có cái suy nghĩ thế hả???? – hắn gằn giọng, tay ko tự chủ nắm cổ tay nàng, siết chặt
– ngươi…. a…. đau…. bỏ ra!!! – nàng mặt vặn vẹo, giật tay ra nhưng ko được
– a, ta xin lỗi!!! – hắn mới chợt bừng tỉnh, bỏ tay nàng ra – đau lắm hả?
– đồ óc heo, ngươi nghĩ ta là loại nữ nhân như thế hả??? – Nàng phụng phịu, bĩu môi, ngồi lên đùi hắn
– Làm sao biết được, chỉ tại nàng quá đẹp thôi! – hắn cười, sủng nịch 1 tay chạm vào khuôn mặt xinh đẹp c*̉a nàng
– Phương, chàng nghe cho rõ, người đầu tiên ta yêu là chàng, người c*̃ng làm ta vui vẻ chỉ có chàng, bây giờ, sau này c*̃ng như vậy!!! – nàng ôm eo hắn, cười xinh đẹp, tất nhiên, chỉ có hắn mới được thấy và c*̃ng chỉ có hắn mới làm nàng cười như vậy
Hắn khẽ vuốt tóc nàng, nâng cằm lên, ko khí 1 mảnh ái muội
– ai da, ta đến ko đúng lúc nhỉ? – 1 tiếng nói vọng vào
– ai? – hắn đỏ mặt, quay ra phía cửa, dám làm hỏng việc c*̉a hắn với nương tử??? Muốn chết hay sao?
– nhị đế _ thủy!!! – Ngân Dạ bước vào, cười xinh đẹp, quả nhiên là đệ nhị mỹ nam mà!!!