Nàng đã phái Tu La môn mời 1 vài người tới hoàng cung mời Thái hậu, Hoàng Thiên Minh, Hoàng Kim Sang, Hoàng Khiêm Tôn tới ăn mừng chút, chủ yếu là chúc mừng sinh thần c*̉a Ngọc Di nữa. Mời cả Uyển Minh Phong, Uyển Thục Nha, Uyển Gia Khinh.
Nhân Khuynh Thành tới và nhập hội luôn, theo đó nàng biết được hắn c*̃ng là 1 người xuyên không, nàng và hắn nói chuyện về các thời trang, ca sĩ,… c*̉a hiện đại. Nhân Khuynh Thành hắn c*̃ng là người gốc Trung nhưng thông thạo nhiều thứ tiếng. Lắm lúc nàng tuôn ra hàng loạt câu Nhật, hắn c*̃ng đáp lại. Làm cho nàng đỡ nhớ về cha hơn
– vương phi, người đang thơ thẩn gì vậy??? – Ngọc Di tới trước mắt nàng, cười nói
– chậc, rất có khiếu làm mỹ nhân nha!!! – Nàng đang thơ thẩn, nghĩ ngợi thì thấy Ngọc Di ra. Nàng mặc áo lam xuông dài, nhạt nhạt, lấp lánh, dịu dàng như dòng nước.khuôn mặt e thẹn, ửng hồng. Tóc xoã, gắn ngọc lam xinh đẹp. Nữ tử này, chủ nào tớ nấy, xinh đẹp ko khác nàng
– vương phi, người đừng nói nữa, nam nhân kia tỉnh rồi – Ngọc Di đỏ mặt, khẽ lay vai nàng
– bảo mọi người cứ bắt đầu, ta sẽ quay lại ngay – Nàng quay đi, thực sự rất hứng thú với người nam tử tóc tím bạc đó!!!
Cẩm hoa cư
Nàng ngồi bên bàn trà nhìn nam tử trước mắt.
– Phi nhi… ngươi ko nhận ra ca sao? – hắn đôi mắt trầm lặng nhìn nàng
– ko phải ko nhận ra, mà là ko biết!!! – nàng thủy chung nhìn hắn – ngươi tên gì?
– Phi nhi, ca là Bách Liên đây mà…. – Bách Liên đau lòng nói
– tên khùng này, ta tên Loan Loan, hiểu ko hả – nàng mất bình tĩnh, ném cốc trà về phía hắn
– Loan Loan? Muội muội c*̉a ta… rất giống…nàng! – Bách Liên dùng nội lực bắn vỡ cốc trà, hắn lại làm bộ mặt đau lòng
– ko sao, sao ngươi lại bị thương như vậy?
– ta ko thể nói! – hắn lắc đầu
– vậy làm sao ngươi nói cho ta?
-…. kết nghĩa với ta đi? – hắn cười xinh đẹp
– được, ta là tỷ, ngươi là muội…. à nhầm, là đệ, thế nào? – Nàng cười thập phần tà mị
– Loan nhi, ta 20 rồi, sao lại là đệ? Nhìn mặt muội non choẹt thế chắc 14 hả? – hắn bĩu môi
– ta 15, được rồi, nói đi?
– gọi ta 1 tiếng “ ca ca “? – hắn cười
– ca ca, nói – khuôn mặt nàng càng lúc càng vặn vẹo
– hì, ta bị đánh ấy mà
– thích chết à? Ai chả biết ngươi bị đánh? – Nàng đập bàn, lườm hắn
– muội biết Lạc Hoa lâu ko? – hắn ko cười nữa, nghiêm túc nói
– là nơi sở hữu nhiều địa điểm kinh danh và mạng lưới thông tin nhất đó hả? – Nàng nói, nghe rất quen, Phương từng nói cho nàng thì phải
– đúng thế! Ta là Lạc Hoa các chủ – hắn cười
– à, ngươi ko sợ ta giết ngươi ư? –
– ko, nàng đã cứu ta mà
– ngươi nói chuyện này cho ta làm gì?
– Lạc Hoa các chủ chỉ có những người võ công cao cường và… tóc tím bạc… mới có thể làm
– ta ko hiểu?
– muội muội c*̉a ta đã ko còn, ta lại trúng độc nặng, có thể sẽ ko khỏi được, trong khi đó, muội là muội kết nghĩa c*̉a ta, tóc màu tím nữa
– ý là… ca muốn ta làm Lạc Hoa các chủ???