Thiên Kim Danh Y

Chương 447



Vân Phi Tuân không phải người nói khoác: “Ta đã nói rõ lập trường của mình với hoàng thượng. Nhiệm vụ có khó đến đâu ta cũng nhận, duy chỉ chuyện hòa thân này là không thể.”

Tô Liên Y cười thoải mái hơn hẳn: “Nghĩ lại thì hoàng thượng cũng đáng thương thật, vừa phải giữ gìn uy nghiêm, vừa phải thành toàn cho thuộc hạ. Chuyện ngươi thả Nhị hoàng tử ở thành Đông Ô trước kia cũng không bị truy cứu. Xem ra Hạ Dận Tu quả thật là một vị minh quân.”

Tính từ buổi tiệc tiếp đãi sứ thần nước Huyền đến nay đã gần mười ngày, vậy mà hoàng đế vẫn chưa hạ thánh chỉ ban hôn, lần nào cũng lấy Khâm Thiên Giám ra làm bia đỡ, kiên quyết nói chưa có ngày lành tháng tốt, cứ thế kéo dài vô thời hạn.

Tô Liên Y và Vân Phi Tuân đều ghi nhớ ân tình của hoàng đế. Những gì có thể làm, hoàng thượng đều đã làm rồi, chỉ là công chúa Thác Bạt Nguyệt của nước Huyền vẫn không chịu nhượng bộ.

Vân Phi Tuân thở dài: “Tất cả đều là lỗi của ta.”

“Ngươi có lỗi gì?” Tô Liên Y trợn mắt.

“Nếu lúc đó ta không thả Nhị hoàng tử, lợi dụng hắn để dụ Thất hoàng tử ra mặt, hoàng thượng đã không phải lo trước lo sau. Dù sao mẫu phi của Nhị hoàng tử và Thất hoàng tử đều là công chúa nước Huyền, mà hoàng thượng lại vừa mới đăng cơ, đang ở thời điểm then chốt thay triều đổi đại. Nếu không có những chuyện đó, hoàng thượng cũng sẽ không rơi vào thế bị động như bây giờ.” Vân Phi Tuân nói.

Tô Liên Y có chút bực bội: “Nếu ngươi thương Hạ Dận Tu đến vậy thì cưới luôn Thác Bạt Nguyệt đi cho hắn đỡ lo. Chúng ta hòa ly, ta nhường chỗ cho tân nương.”

Vân Phi Tuân giật mình, tức đến nổi gân xanh: “Tô Liên Y! Đừng nói nàng là quận chúa hay nhân vật trọng yếu, nếu không phải nàng đang mang thai, ta đã ném nàng xuống đất rồi, nàng tin không? Hòa ly cái gì chứ, nói nhảm!”

Tô Liên Y hừ một tiếng, tâm trạng lại vô cùng vui vẻ: “Bởi vậy mới nói, mọi chuyện trùng hợp thật kỳ lạ.” Đúng vậy, mọi việc cứ dồn dập kéo tới, cuống cuồng đâu chỉ riêng một mình nàng.

“À đúng rồi, ngươi nhắc tới Nhị hoàng tử và Thất hoàng tử, có tin tức gì của họ không?”

Vân Phi Tuân lắc đầu: “Không có. Từ khi mất dấu ở thành Đông Ô đến nay, không có lấy một chút manh mối. Một đoàn người lớn như vậy, cứ như bốc hơi khỏi nhân gian.”

Tô Liên Y thu lại vẻ đùa cợt, khẽ nhíu mày: “Ta không hiểu tranh đấu hoàng thất, cũng chưa từng gặp những vị hoàng tử đó. Theo ngươi thì chiêu ‘biến mất không dấu vết’ này là bút tích của quân sư đứng sau Thất hoàng tử, hay là Nhị hoàng tử đã trưởng thành hơn?”

“Ta cho rằng là… Thất hoàng tử.” Vân Phi Tuân đáp.

Tô Liên Y điều chỉnh lại tư thế ngồi, dù bàn chuyện nghiêm túc vẫn không quên cọ cọ trong lòng Vân Phi Tuân. Nhìn dáng vẻ hắn vì vài tư thế mà mặt đỏ tai hồng nhưng không dám làm gì, nàng thầm bật cười.

“Ta có một thắc mắc. Trước kia ở thành Đông Ô, ta thường nghe ngươi nói truy tìm Nhị hoàng tử, chẳng lẽ Thất hoàng tử chưa từng lộ diện? Rốt cuộc Thất hoàng tử là thần thánh phương nào mà có thể thần long thấy đầu không thấy đuôi?”

Vừa nhắc tới “thần long thấy đầu không thấy đuôi”, thân thể Tô Liên Y bỗng cứng đờ.

Bởi nàng đột nhiên nghĩ tới một người.

Một người ở kinh thành có cơ nghiệp trăm năm, nhưng thân phận lại không ai hay biết, đến cả hoàng thất cũng tò mò không thôi về lai lịch của người đó.

Vân Phi Tuân nói: “Ta và Thất hoàng tử cũng không tiếp xúc nhiều. Trong số các hoàng tử, Thất hoàng tử vốn không phải người nổi bật nhất. Nếu không có cuộc tranh đoạt ngôi vị, chẳng ai nghĩ rằng vị hoàng tử trông có vẻ tầm thường ấy lại có thủ đoạn lợi hại đến vậy. Khi đó, mọi người đều cho rằng tất cả là do Nhị hoàng tử và mưu sĩ của hắn gây ra. Thất hoàng tử giấu mình quá sâu, mãi đến giai đoạn sau, khi một tâm phúc của Nhị hoàng tử phản bội, đứng ra tố cáo trước mặt hoàng thượng, mọi người mới biết phía sau Nhị hoàng tử lại còn có người khác thao túng.”

Tô Liên Y thở dài: “Thôi đi, nói những chuyện này thì có ích gì? Là Nhị hoàng tử hay Thất hoàng tử thì có liên quan gì đâu. Việc cấp bách trước mắt của chúng ta vẫn là giải quyết chuyện của Thác Bạt Nguyệt. Chẳng lẽ thật sự không có cách nào vẹn cả đôi đường sao?”

Vân Phi Tuân siết chặt vòng tay: “Ta không quan tâm hoàng thượng dùng biện pháp gì. Trước đó ta đã nói rõ lập trường rồi, hòa thân ai thích thì đi mà làm, dù sao ta không làm. Nếu hoàng thượng ép chuyện hòa thân lên đầu ta, ta sẽ dẫn nàng cao chạy xa bay!”

Ồ hô, hai người vậy mà lại nghĩ giống nhau.

Tô Liên Y vui vẻ nói: “Ngươi không sợ hoàng thượng truy cứu trách nhiệm của nguyên soái và huynh trưởng ngươi sao?”

Vân Phi Tuân đáp với giọng vô cùng thản nhiên: “Như vậy càng tốt. Chuyện một người kháng chỉ cự hôn mà tru di cả nhà, hoàng thượng không làm được đâu, nhiều nhất chỉ là giáng chức. Hơn nữa, từ khi hoàng thượng đăng cơ, Vân gia thế lực quá lớn, dễ bị người khác dòm ngó. Nếu nhân cơ hội này mà hạ bớt uy phong của Vân gia, ta lại thấy cũng không hẳn là chuyện xấu.”

Tô Liên Y bật cười: “Ngươi đúng là nghĩ thoáng thật.”

Chợt nghĩ ra điều gì, nàng đưa tay véo mạnh lên vai Vân Phi Tuân một cái: “Nói đi, trong lòng ngươi đã sớm có chủ ý, vậy sao không nói với ta từ trước, để ta lo lắng bấy lâu nay?”

Nàng từng ngây thơ nghĩ rằng Vân Phi Tuân bó tay không có cách nào, thậm chí còn muốn bảo vệ hắn, giờ nghĩ lại mới thấy bản thân đúng là tự cho mình thông minh.

Vân Phi Tuân vẻ mặt vô tội: “Ta chỉ mong nàng ở nhà yên tâm dưỡng thai, sao nỡ đem mấy chuyện phiền lòng này làm nàng lo nghĩ. Nếu ta có thể gánh vác, thì tuyệt đối không muốn nàng phải bận tâm dù chỉ nửa phần.”

Tô Liên Y chợt nhớ tới bài học thời đi học. Món quà của Magi. Một cặp vợ chồng nghèo khó, mỗi người đều đem thứ quý giá nhất của mình đi cầm cố để mua món quà mà đối phương cần nhất.

Nghĩ lại, nàng và Vân Phi Tuân chẳng phải cũng như vậy sao?

Cả hai đều tưởng rằng mình đang âm thầm bảo vệ đối phương, không muốn đối phương thêm phiền não, nên đều giấu đi, cuối cùng mới phát hiện ra là hai người nghĩ giống hệt nhau, lo lắng một cách vô ích.

“Liên Y…” Kèm theo một tiếng hít sâu, mặt Vân Phi Tuân đỏ bừng, trông như đang nhẫn nhịn một chuyện vô cùng thống khổ.

“Đừng… đừng… động đậy!”

Tô Liên Y nhướn mày: “Ngươi bảo không động là không động sao? Vì sao ta phải nghe lời ngươi?” Vừa nói, nàng vừa cố tình xoay trái xoay phải trêu chọc.

Vân Phi Tuân tuy sắp làm cha, nhưng dù sao cũng mới hơn hai mươi tuổi, chính là lúc huyết khí phương cương. Bởi vì những phản ứng của cơ thể, đôi tay to lớn của hắn không nhịn được mà đặt lên người nàng, nhưng ngay sau đó lại cắn răng thu tay về.

Tô Liên Y cúi người hôn lên môi hắn, cười đầy gian xảo: “Sờ đi, sao lại không sờ?”

Vân Phi Tuân nghiến chặt răng: “Sờ rồi… càng khó chịu!”

Tô Liên Y càng thêm hứng thú: “Khó chịu à? Làm vài chuyện rồi thì sẽ không khó chịu nữa, đúng không?”

Vân Phi Tuân hít sâu một hơi, nghĩ tới việc mấy tháng tới không thể tùy ý chạm vào thê tử yêu quý, liền bế Tô Liên Y đứng dậy, nhẹ nhàng đặt nàng ngồi xuống ghế, còn mình thì lảo đảo lùi lại mấy bước.

“Không được, không thể làm tổn hại đến đứa bé!”

Nhìn dáng vẻ đó của hắn, Tô Liên Y không khỏi xót xa. Nghĩ tới việc hai người ngày ngày chung giường chung gối mà lại không thể làm chuyện vợ chồng, nàng mềm giọng trêu chọc:

“Hay là… tối nay chúng ta…”

Nhà người khác, đàn ông tam thê tứ thiếp, nữ nhân có thai thì chuyển sang phòng khác ngủ. Nhưng Vân phủ chỉ có một nam chủ, một nữ chủ, nam nữ chủ nhân ngày ngày chung phòng, cuối cùng người chịu khổ là ai thì không cần nói cũng biết.

“Không được, lỡ làm tổn thương đứa bé thì sao?” Dù đang rất khó chịu, Vân Phi Tuân vẫn kiên quyết từ chối.

Tô Liên Y chớp chớp mắt: “Đồ ngốc, ta bây giờ đã gần năm tháng rồi, chỉ cần động tác nhẹ nhàng thì sẽ không có vấn đề gì đâu.”

Vân Phi Tuân lắc đầu như trống bỏi: “Không được, không được! Ta nói không được là không được! Một là sợ làm tổn thương đứa bé, hai là lỡ làm nàng bị thương thì phải làm sao? Chuyện… chuyện đó không phải là tất cả của tình yêu, ta có thể… nhịn!” Giọng hắn vô cùng kiên quyết, nhưng đồng thời cũng đầy giằng xé.

Tô Liên Y càng thêm cảm động!

Đừng nói đến nước Loan trọng nam khinh nữ, cho dù là thời hiện đại đề cao bình đẳng giới, pháp luật quy định một vợ một chồng, thì chuyện đàn ông ngoại tình trong lúc vợ mang thai cũng vẫn nhiều vô kể. Nghĩ đến việc này, nàng lại càng thương chồng mình hơn.

Tô Liên Y vốn không phải người phóng khoáng, lại khá cứng nhắc. Lúc này mặt đỏ bừng, vừa ngượng ngùng vừa lắp bắp nói: “Hay là… ta dùng cách khác giúp ngươi… giải quyết một chút?”

Vân Phi Tuân sững người, giận đến dựng tóc gáy: “Không được nói những lời nhẹ dạ như thế! Nàng là người thế nào, chẳng lẽ ta không biết sao? Ta làm sao có thể vì d*c v*ng cá nhân mà làm tổn hại đến nàng? Chuyện này dừng ở đây, không được nhắc lại nữa!”

“…” Tô Liên Y trợn trắng mắt.

Trời đất! Vợ chồng sinh hoạt bình thường mà cũng thành nhẹ dạ rồi sao!? Được thôi, coi như nàng Tô Liên Y tự chuốc lấy mất mặt, người ta Vân Phi Tuân mới đúng là chính nhân quân tử.

Vân Phi Tuân thấy sắc mặt ái thê không ổn, vội vàng xuống nước: “Liên Y…”

“Liên Y cái gì? Không phải là nhẹ dạ sao?” Tô Liên Y đứng dậy khỏi ghế, thong dong đi ra ngoài.

“Nàng đi đâu?” Vân Phi Tuân vội đuổi theo.

“Kẻ nhẹ dạ như ta thì không đi thanh lâu còn đi đâu? Ta đi đây.” Trong lòng nàng cười đến không chịu nổi, nhưng trên mặt lại giả bộ tức giận.

“Đừng… ta… ta sai rồi! Liên Y đại nhân đại lượng, tha cho ta lần này được không? Ta sai rồi…” Vân Phi Tuân cúi đầu khom lưng xin lỗi, vừa nói vừa đuổi theo nàng ra cửa.

Tửu lâu lớn nhất kinh thành, người qua kẻ lại tấp nập không ngớt.

Trên tầng cao nhất, bên cạnh cửa sổ, có mấy người đang ngồi. Trong đó có một người khí thế lớn nhất, mặc nam trang nhưng vóc dáng lại vô cùng thon gầy, vừa nhìn đã biết là nữ giả nam trang. Những người xung quanh đã quen với cảnh này từ lâu, các tiểu thư khuê các trong kinh thành rất thích kiểu cải trang như vậy, dần dà cũng trở thành một cảnh tượng quen mắt.

Người này không ai khác, chính là Thác Bạt Nguyệt — kẻ rảnh rỗi sinh nông nổi, đi khắp nơi giết thời gian.

Những người đi theo xung quanh là các sứ thần nước Huyền được cử ở lại bảo vệ nàng ta. Thác Bạt Nguyệt ngồi ở vị trí chủ tọa, tức giận giậm chân: “Tấn Đại nhân, ông nói xem người nước Loan có kỳ quái không? Cưới hỏi tử tế lại cứ phải tìm Khâm Thiên Giám xem ngày! Xem thì thôi đi, đằng này cứ nói mãi là không có ngày lành, chẳng lẽ cả nước Loan không có nổi một ngày tốt sao!?”

Vị sứ thần họ Tấn trong lòng hiểu rõ nguyên do, nhưng khổ nỗi không thể nói thẳng, chỉ đành dịu giọng an ủi: “Công chúa bớt giận. Mỗi vùng đất có phong tục riêng, người nước Loan quả thực kỳ quặc như vậy, việc gì cũng phải xem hoàng lịch. Những chuyện lớn như tế tự, hôn sự đều do Khâm Thiên Giám chọn ngày.”

Đúng lúc này, từ bàn bên cạnh lại vang lên tiếng bàn tán: “Các ngươi nghe chưa? Nước Huyền có một vị công chúa sang hòa thân, nhắm trúng Phi Tuân tướng quân đó. Phi Tuân tướng quân là ai các ngươi biết không? Chính là phu quân đáng thương của quận chúa Liên Y chanh chua đó.”

Một người khác tặc lưỡi: “Chậc chậc chậc, nghe rồi, nghe rồi. Phi Tuân tướng quân đúng là số khổ. Nghe nói hồi nhỏ mặt bị lở loét, lớn lên khỏi bệnh thì lại rước phải cái hũ giấm quận chúa Liên Y, mụ cọp cái chính hiệu. Nghe đâu Vân phủ trống trơn, ngoài quận chúa Liên Y ra thì chẳng có nổi một người đàn bà thứ hai, đến con ruồi bay ngang cũng là ruồi đực!”

Cùng bàn lại có người xen vào: “Quận chúa Liên Y đúng là thần thông quảng đại. Vừa kết nghĩa kim lan với công chúa Kim Ngọc, lại còn nhận Thái hậu làm nghĩa mẫu, vậy hoàng thượng chẳng phải là nghĩa huynh của nàng ta sao? Đã được phong quận chúa, còn một tay chống đỡ Thương bộ. Ta có quen một người làm việc trong Thương bộ, hắn nói, một ngày ở Thương bộ nhìn thấy bạc còn nhiều hơn người thường cả đời được thấy!”

Cuộc bàn tán vẫn tiếp diễn: “Quận chúa Liên Y chỉ cần ra lệnh một tiếng, Phi Tuân tướng quân có gan dám nạp thiếp sao? Rõ ràng ở địa vị cao như vậy mà sống còn không bằng chúng ta, chẳng được tiêu dao chút nào.”

Ngay sau đó là một tràng cười lớn. Mọi người càng nói càng hăng, bắt đầu cụng chén, cười đùa rôm rả.

Thác Bạt Nguyệt ngồi tại bàn, nghe những lời xì xào xung quanh, bĩu môi nói: “Phi Tuân ca ca thật đáng thương, bị người ngoài cười nhạo như vậy. Nếu ta gả qua đó, nhất định sẽ nạp thật nhiều mỹ thiếp cho huynh ấy, để huynh ấy khỏi bị người ta chê cười!”

Cuộc bàn luận trên bàn ăn vẫn chưa dừng lại. Có người đặt mạnh chén rượu xuống, thở dài: “Haiz, bọn ta cũng thấy thương Phi Tuân tướng quân lắm. Vốn dĩ công chúa hòa thân chọn trúng hắn là chuyện tốt. Hai nước hòa thân, chẳng lẽ quận chúa Liên Y còn dám kháng chỉ hay sao? Đáng tiếc là…”

Thác Bạt Nguyệt sững người. Đáng tiếc? Đáng tiếc cái gì? Nàng ta dựng tai lắng nghe, những tùy tùng bên cạnh cũng không dám lên tiếng, tất cả đều nín thở nghe tiếp.

“Đáng tiếc cái gì?” Có kẻ không hiểu chuyện hỏi.

Người kia lắc đầu tiếc rẻ: “Theo lý mà nói, công chúa hòa thân phải vào cung làm phi tần mới đúng. Nhưng công chúa nước Huyền lại không thể nhập cung, chỉ có thể chọn quan viên trong triều để hòa thân. Nguyên nhân là vì…”

Hắn dừng lại một chút, hạ thấp giọng, nghiêng người về phía trước, ra hiệu cho mọi người ghé tai lại nghe.

Thác Bạt Nguyệt nghe mà đầu óc mù mịt. Nhưng khi nghe rõ những lời tiếp theo của người đó, nàng ta lập tức nổi trận lôi đình!

Bởi vì lời hắn nói chính là…

“Công chúa hòa thân là con đ**m nổi tiếng của nước Huyền! Ai cũng có thể chơi, chỉ cần là đàn ông, già trẻ lớn bé gì cũng lên được hết! Nghe nói ở nước Huyền, kỹ viện thờ Quan Công, còn đám kỹ nữ thì không thờ ai khác, mà thờ chính vị Nguyệt công chúa của nước Huyền này!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.