Thiên Kim Danh Y

Chương 471



Đại lễ hòa thân giữa Huyền quốc và Loan quốc được cử hành long trọng.

Các phi tần trong hậu cung đều trang điểm lộng lẫy ra mặt chúc mừng.

Vì số người quá đông, triều đình điều động lượng lớn Ngự Lâm quân cùng cung nữ rời khỏi hậu cung để phụ trách nghi lễ, khiến hậu cung vốn đã vắng vẻ lại càng thêm lạnh lẽo, huống chi là nơi vốn ít người lui tới như lãnh cung.

Ở một góc nào đó trong hậu cung, lửa bất ngờ bùng lên, thế lửa hung hãn.

Quân tuần tra, thái giám và cung nữ đồng loạt lao vào cứu hỏa, nhưng ngọn lửa chẳng những không dịu đi, trái lại còn cháy càng lúc càng dữ.

Một số cung điện hoang phế xung quanh cũng bị vạ lây, khói đen cuồn cuộn, lửa đỏ rực cả bầu trời, toàn bộ lãnh cung chẳng khác nào luyện ngục nhân gian.

Nghi thức hòa thân đang tiến hành, không ai dám mạo hiểm vào bẩm báo, chỉ cần sơ sẩy một chút là long nhan nổi giận, nhẹ thì trượng hình, nặng thì chém đầu.

May mà trong lãnh cung phần lớn đều là những phi tần thất sủng, có chết thì cũng chết, e rằng cũng chẳng ai truy cứu trách nhiệm.

Ngọn lửa nơi lãnh cung nào dễ dập tắt?

Trước đó đã bị tưới dầu, nếu không có biện pháp thích hợp thì chỉ có thể chờ dầu cháy cạn mới mong lửa tàn.

Vì thế, đến khi hỏa hoạn hoàn toàn được khống chế thì đã là ba canh giờ sau.

Một đoàn xe ngựa lặng lẽ rời khỏi kinh thành qua một cổng thành cực kỳ hẻo lánh.

Trên xe chở cả một gia đình, chủ có, tớ có — tổng cộng ba người rưỡi.

Một lão phụ tóc đã bạc trắng, y phục giản dị nhưng khí chất lại cao quý, đôi mắt già đầy nếp nhăn chứa đựng tang thương cùng vẻ sắc lạnh, thoạt nhìn liền biết là chủ mẫu đương gia; nam chủ nhân đã trung niên, thân hình gầy gò, dung mạo bình thường nhưng thần thái lại nhàn nhã ung dung; bên cạnh hắn là một nữ tử mang thai, hẳn là nữ chủ nhân.

Nữ tử vóc người cao ráo, dù đang mang thai vẫn không hề nặng nề, trên mặt che khăn lụa, đôi mắt đẹp lộ ra vẻ trầm tư khó đoán.

Quân thủ thành kiểm tra vô cùng cẩn thận — soát xe, đối chiếu danh sách từng người — xác nhận không có sai sót gì mới cho đi.

Đoàn xe không nhanh không chậm lăn bánh trên quan đạo, thẳng hướng về phía tây.

… Trong xe ngựa.

Tô Liên Y nói: “Đã ra khỏi thành rồi, ta chỉ tiễn hai vị đến đây thôi.

Nếu hữu duyên, sau này ắt còn gặp lại.” Huyền Thái phi biết đại thế đã mất, sớm chẳng còn dã tâm gì, chỉ cảm tạ việc con trai cứu mình thoát thân, không cầu vinh hoa phú quý, chỉ mong an hưởng tuổi già.

Bà khẽ nói: “Đã làm phiền Quận chúa Liên Y rồi.” Tô Liên Y khẽ kéo khóe môi, đáp: “Không dám nhận hai chữ phiền hà.

Gặp nhau một lần cũng là duyên phận.

Sau này nếu Thái phi có việc cần, cứ sai người truyền tin cho ta.

Chỉ cần là việc Tô Liên Y ta có thể giúp, nhất định sẽ không chối từ.” Cho đến lúc này, Huyền thái phi vẫn không hề hay biết rằng chính Hạ Dận Hiên đã dùng “bức thư cấu kết phản quốc” để uy h**p Tô Liên Y tham gia vào cuộc giải cứu, chỉ tưởng rằng giữa Tô Liên Y và Hạ Dận Hiên vốn có giao tình thân thiết mà thôi.

Điểm này khiến Tô Liên Y phải nhìn Hạ Dận Hiên bằng con mắt khác, thủ đoạn thật cao tay, không thể không thừa nhận, khả năng nắm bắt lòng người của hắn quả thực đáng sợ.

Hạ Dận Hiên ung dung nói: “Hôm nay việc giải cứu thành công, công lao lớn nhất phải kể đến Liên Y.

Nếu không có loại hỏa du do nàng cung cấp, thứ dầu một khi bốc cháy thì khó lòng dập tắt kia, e rằng cũng không thể tranh thủ được từng ấy thời gian.

Liên Y, ta nên cảm tạ nàng thế nào đây?” Sau tấm khăn che mặt, Tô Liên Y lạnh lùng cười nhạt, nhưng lời nói lại vẫn ôn hòa dịu dàng: “Thất hoàng tử, giữa ta và ngài mà nói đến hai chữ cảm tạ thì quá khách sáo rồi.

Tiễn quân ngàn dặm cũng đến lúc phải chia tay, ta chỉ đưa các vị đến đây thôi.

Sau này nếu còn duyên, ắt sẽ gặp lại.” Dứt lời, nàng quay đầu dặn phu xe bên ngoài: “Dừng xe.” Bên ngoài xe toàn là tử sĩ của Hạ Dận Hiên, nào ai nghe theo sai khiến của Tô Liên Y?

Xe ngựa vẫn tiếp tục lao đi không ngừng.

Mục đích của Tô Liên Y vốn không phải thật sự muốn phu xe dừng lại, mà là để thăm dò phản ứng của Hạ Dận Hiên.

Từ sáng đến giờ, trong lòng nàng luôn có một dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên, Hạ Dận Hiên không hề nhúc nhích, chỉ mang theo nụ cười khó lường, lặng lẽ quan sát từng cử động của Tô Liên Y.

Tim Tô Liên Y chợt siết lại, nàng gượng cười: “Thất hoàng tử… chuyện này là sao?” Huyền thái phi cũng không hiểu, quay sang nhìn con trai mình.

Hạ Dận Hiên nhắm mắt dưỡng thần, thản nhiên nói: “Vẫn chưa ra khỏi biên cảnh, đưa chúng ta đi thêm một đoạn nữa cũng không muộn.” Dưới ống tay áo rộng, hai nắm tay Tô Liên Y siết chặt.

Nhưng nàng không muốn để Huyền thái phi nhận ra giao dịch ngầm giữa hai người, tránh sinh thêm biến số, bèn nói: “Không phải ta không muốn tiễn các vị, mà là thân thể ta thực sự không cho phép.” Huyền thái phi nhìn bụng mang thai của Tô Liên Y, cũng lên tiếng khuyên nhủ: “Quận chúa Liên Y nói không sai, thân thể nàng ấy… e rằng chẳng bao lâu nữa là đến ngày sinh rồi.” Một thai phụ lại tham gia vào hành trình chạy trốn, quả thực nghe có phần quái lạ, nhưng nếu người đó là Tô Liên Y thì lại là chuyện khác.

Dù khi Tô Liên Y bước chân vào kinh thành nắm giữ quyền thế, Huyền thái phi đã bị giam vào lãnh cung, song qua những tin tức vụn vặt thu thập được nơi lãnh cung, bà cũng biết rõ Tô Liên Y là một nữ tử hiếm có trên đời.

Hạ Dận Hiên chậm rãi mở mắt.

Trên gương mặt cải trang bình phàm, đôi mắt hắn trong ánh sáng mờ tối bỗng sáng lên, đáy mắt ẩn hiện vẻ nguy hiểm.

Hắn vươn tay, nắm lấy cổ tay Tô Liên Y, đặt bàn tay trắng nõn mảnh mai ấy trước mắt thưởng thức, rồi nói: “Mẫu phi, người thấy thế nào nếu để Tô Liên Y ở lại bên chúng ta?” Tô Liên Y muôn phần không ngờ tới… Nàng đã bị bắt cóc!

Nàng vẫn luôn tự nhận mình là người cẩn trọng, bao năm qua bao hiểm nguy gian nan đều có thể ung dung vượt qua, vậy mà cuối cùng lại bị bắt cóc một cách “tự nhiên” đến thế, hơn nữa còn ngay trước cửa nhà mình.

Đoàn xe đã đi suốt một ngày một đêm.

Tô Liên Y bị trói tay chân bằng vải mềm, miệng bị bịt kín, giam giữ trong một cỗ xe ngựa nhỏ hơn bình thường.

Thùng xe được chế tạo đặc biệt, ngoài cửa xe ra thì không có bất kỳ cửa sổ nào, đủ thấy hành động lần này đã được tính toán từ trước.

Người đánh xe là hai nữ tử giả nam trang — một người đánh xe, một người chuyên chăm sóc.

Cả hai đều cao ráo khỏe khoắn, da ngăm màu lúa mạch, ánh mắt sắc bén, hơi thở dài và đều, hiển nhiên đều là người có võ công.

Trong thùng xe, Tô Liên Y từ phẫn nộ đến tự trách, rồi dần dần rơi vào bất lực, trạng thái mơ mơ màng màng, nửa tỉnh nửa mê.

Nàng không dám phản kháng quá gay gắt, không phải vì sợ chết, mà bởi sinh mạng của nàng không chỉ thuộc về nàng, mà còn thuộc về đứa trẻ trong bụng.

Nghĩ đến đứa bé, Tô Liên Y vốn luôn kiên cường cuối cùng cũng lộ ra một mặt yếu mềm.

Mọi chuyện xảy ra hôm nay đều là hậu quả của sự sơ suất của nàng.

Nếu nàng gặp chuyện, người duy nhất nàng có lỗi chính là đứa trẻ chưa kịp chào đời ấy.

Nghĩ mà buồn cười, người khác mang thai thì nghỉ ngơi dưỡng sức, còn nàng lại bôn ba vất vả khắp nơi.

Từ lần đầu xuất hiện dấu hiệu sảy thai cho đến nay, tâm cảnh của nàng đã thay đổi rất nhiều.

Nếu như trước kia nàng coi nhẹ sinh tử, cho rằng mất con chỉ là vô duyên, thì giờ nàng đã rõ ràng ý thức được: nếu đứa trẻ thật sự có điều gì bất trắc, đó sẽ là tội lỗi của nàng, một tội lỗi mà nàng sẽ phải dùng mạng sống để đền trả.

Tính ra còn khoảng hai mươi ngày nữa là đến ngày sinh.

Nếu đứa trẻ không thể vượt qua cửa ải cuối cùng ấy, nàng cũng sẽ tự vẫn, vừa là để bầu bạn với đứa trẻ đáng thương, vừa là để chuộc tội.

Giờ nàng đã không còn quá khát khao sự sống.

Từ khi đến Loan quốc, cuộc đời nàng liên tiếp sóng gió, chưa từng có lấy một ngày yên ổn.

Nghĩ kỹ lại, đó vốn không phải là cuộc sống nàng mong muốn.

Bên ngoài xe ngựa, nữ tử phụ trách chăm sóc Tô Liên Y vén rèm bước vào, trên tay bưng một bát sữa bò còn ấm.

Trong xe ngựa vốn lâu ngày chìm trong bóng tối, ánh sáng theo rèm xe bị vén lên mà ào ạt tràn vào, khiến Tô Liên Y bị chói đến mức không mở nổi mắt.

Dù lúc này đã gần chạng vạng, ánh sáng cũng không còn quá mạnh.

“Nô tỳ thấy tiểu thư đang cười, không biết tiểu thư cười điều gì?” Nữ tử bưng sữa tên là Chu Thanh, cùng với nữ tử còn lại Chu Hồng là tỷ muội song sinh, đều là cô nhi tử sĩ được thế lực của Hiên phi nuôi dưỡng từ nhỏ, tương tự như Thôi Bằng Nghị đối với Thái hậu.

Tô Liên Y ngừng cười, nhưng không trả lời, không phải vì khinh thường Chu Thanh, mà vì trong miệng nàng vẫn còn bị nhét đồ.

Chu Thanh trước tiên đặt đèn dầu xuống, sau đó bưng sữa tiến lại gần, nói với Tô Liên Y: “Tô cô nương, đây là sữa bò nóng chủ thượng dặn chuẩn bị cho cô nương.

Nô tỳ sẽ tháo miếng vải trong miệng người ra, mong người tuyệt đối đừng kêu la, xin đừng làm khó những kẻ làm hạ nhân như bọn nô tỳ.” Tô Liên Y gật đầu, tỏ ý đồng ý.

Thực ra cho dù Chu Thanh không nói, nàng cũng sẽ không la hét.

Nàng đâu phải loại nữ nhân làm nền trong kịch, không phân biệt hoàn cảnh mà gào khóc om sòm?

Ở nơi nguy hiểm chưa rõ tình hình, cách tốt nhất chính là giữ bình tĩnh và im lặng, tuyệt đối không chọc giận đối phương hay khiến họ đề cao cảnh giác.

Nói cách khác, không kêu thì thôi, đã kêu thì nhất định phải kêu đến cứu binh.

Chu Thanh cẩn thận tháo miếng vải trong miệng Tô Liên Y, toàn thân căng thẳng, luôn trong tư thế đề phòng, chỉ cần Tô Liên Y dám thốt ra nửa tiếng, nàng sẽ lập tức ra tay đánh ngất.

Miếng vải được tháo xuống, Tô Liên Y cuối cùng cũng có thể khép đôi môi đau nhức lại.

“Chu cô nương yên tâm, ta sẽ không kêu đâu.” Tô Liên Y mỉm cười: “Chu cô nương thử nghĩ xem, suốt dọc đường này ta có từng kêu la lần nào không?” Chu Thanh đáp: “Tô cô nương quả thực chưa từng kêu.

Nhưng việc chủ thượng căn dặn, bọn nô tỳ không dám không làm, mong cô nương thứ lỗi.” Lời nói tuy vậy, nhưng ánh mắt cảnh giác vẫn không giảm đi nửa phần.

Tô Liên Y nói: “Có thể cởi trói tay cho ta được không?

Cứ tiếp tục thế này, máu không lưu thông, cho dù ta chưa chết thì tay cũng phế mất rồi.

Huống chi dọc đường ăn uống đều do Chu cô nương đút, không nói đến việc làm phiền cô nương hay không, chỉ riêng ta ăn thôi cũng đã rất khó chịu rồi.” Chu Thanh khẽ nhíu mày.

Tô Liên Y tiếp tục nói: “Chu cô nương, ta và ngươi đều là nữ tử, nếu đổi lại là ngươi rơi vào hoàn cảnh của ta thì sẽ thế nào?

Chúng ta đều thông cảm cho nhau một chút được không?

Ta không muốn làm khó ngươi, mong ngươi cũng thương xót ta, được chứ?” Chu Thanh do dự.

Suốt dọc đường, Tô Liên Y quả thực rất ngoan ngoãn, chưa từng có hành vi quá khích.

“Tô cô nương, nếu người đã nói vậy, Chu Thanh ta sẽ tự mình quyết định một lần.

Lát nữa ta sẽ tháo dây trói tay cho người, nhưng sự tin tưởng này chỉ có một lần.

Nếu người thật sự kêu la hay tìm cách trốn thoát, từ đó về sau sẽ không còn gì để thương lượng nữa.

Dù sao, nếu người trốn được, ta và muội muội cũng sẽ không có kết cục tốt.” Tô Liên Y mỉm cười dịu dàng, gật đầu: “Ta trốn, hai tỷ muội các ngươi gặp họa, lẽ nào ta không biết?

Dọc đường ngươi chăm sóc ta, ta đều ghi nhớ trong lòng.

Nhưng tình cảnh của ta, ngươi cũng thấy rồi, cho dù bây giờ ngươi tháo trói tay chân ta, ta có chạy nổi không?” Nói xong, nàng cúi đầu liếc nhìn bụng mình đã lớn.

Chu Thanh theo ánh mắt nàng nhìn xuống, nghĩ tới lời căn dặn “đối xử tử tế” của chủ thượng, liền đặt bát sữa xuống, đưa tay tháo dây trói ở tay Tô Liên Y, nhưng dây trói ở chân thì vẫn giữ nguyên.

Tô Liên Y khẽ cử động cổ tay, đôi mắt ngấn lệ long lanh dưới ánh đèn mờ: “Chu cô nương, cảm ơn ngươi.

Bất kể sau này là khi nào, ta đều sẽ nhớ ân tình của ngươi.” Giọng nói vừa có cảm khái, vừa có biết ơn, cảm xúc phức tạp đan xen.

Chu Thanh gật đầu, nâng bát sữa đưa tới.

Tô Liên Y nhận lấy, cúi đầu uống hết sữa còn ấm, rồi trả lại bát cho Chu Thanh.

Thấy nàng uống xong, Chu Thanh nói: “Khoảng một canh giờ nữa, đoàn xe sẽ hạ trại nghỉ chân, đêm nay không đi xuyên đêm.” Giọng nói vẫn đều đều, hầu như không có cao thấp.

“Ta biết rồi.” Tô Liên Y đáp.

Chu Thanh thấy sữa đã uống xong, cầm dây vải mềm định trói tay Tô Liên Y lại.

Tô Liên Y không để lộ dấu vết mà khẽ lùi về sau một chút: “Chu cô nương, lời ta vừa nói không phải đùa.

Nếu cứ trói thế này mãi, tay ta thật sự sẽ phế.

Huống chi tình trạng của ta, ngươi cũng thấy.

Cho dù bây giờ thả ta đi, ta cũng không dám đi.

Nếu rời khỏi đoàn xe, ai chăm sóc ta, ai đỡ đẻ cho ta?” Đúng vậy, đoàn xe của Hạ Dận Hiên thậm chí còn mang theo cả bà đỡ, đủ thấy sự mưu tính từ trước.

Chu Thanh có chút dao động: “Nhưng…” Tô Liên Y cười khổ: “Chu cô nương, ta không muốn làm khó ngươi.

Hay là thế này, ngươi cứ chuyển nguyên lời ta vừa nói cho Thất hoàng tử.

Nếu hắn vẫn kiên quyết trói ta, ta sẽ không nói thêm nửa câu dư thừa nào nữa.” Chu Thanh gật đầu: “Xin chờ một lát.” Nói xong liền rời khỏi thùng xe.

Tô Liên Y lờ mờ nghe thấy Chu Thanh gọi thị vệ cưỡi ngựa tới, nói gì đó, không lâu sau đoàn xe dừng lại.

Hẳn là Chu Thanh đã xuống xe, đích thân đi xin chỉ thị của Hạ Dận Hiên.

Sau một quãng chờ đợi ngắn mà dài, Chu Thanh quay lại, vén rèm nói: “Tô cô nương, chủ thượng đã đồng ý.

Từ nay về sau sẽ không trói người nữa.

Nhưng Chu Thanh có một lời nhất định phải nhắc nhở: Chủ thượng tuy nhân từ, cũng mong Tô cô nương biết điều.” Giọng nói vẫn lạnh nhạt như cũ.

Tô Liên Y càng tỏ ra thuận theo: “Ta biết rồi, đa tạ Chu cô nương.” Nói xong liền cúi đầu, dáng vẻ cô độc.

Chu Thanh buông rèm xe, trở về vị trí ban đầu.

Đoàn xe tiếp tục lên đường.

Bên ngoài xe, Chu Thanh không nhịn được thì thầm oán trách: “Tô Liên Y thật đáng thương, bụng mang dạ chửa lại bị bắt đi.

Nếu sớm biết thế này, lúc đầu nàng ta đã không nên dây dưa với Vân gia.” Trong mắt nàng, việc chủ thượng bắt Tô Liên Y hoàn toàn vì nàng là người của Vân gia, mà Vân gia lại thuộc phe Thái tử.

Chu Hồng — tuy là muội muội nhưng tính tình lãnh đạm, suy nghĩ thấu đáo — chậm rãi lắc đầu: “Tỷ, nhìn chuyện không thể chỉ nhìn một mặt.

Muội lại cảm thấy chủ thượng bắt Tô Liên Y đi cùng không phải vì Vân gia.

Dù mỗi người theo một chủ, nhưng với chủ thượng mà nói, thù hận với Thôi gia còn sâu hơn nhiều so với Vân gia.

Thế nhưng chủ thượng chưa từng tìm Thôi gia gây phiền toái, huống chi là Vân gia, lại càng không thể là vì một nàng dâu của Vân gia.” Chu Thanh nói: “Tô Liên Y không chỉ đơn thuần là nàng dâu của Vân gia.

Nghe nói phu quân nàng, Vân Phi Tuân, là cánh tay trái phải của hoàng thượng.” Chu Hồng lắc đầu: “Hễ đã là bề tôi thì đều là tay chân của hoàng đế.

Nếu cứ vì thế mà bắt gia quyến của các đại thần, e rằng mấy cái phủ cũng nhốt không hết.” Tính hiếu kỳ của Chu Thanh nổi lên, nắm lấy tay Chu Hồng mà truy hỏi: “Vậy muội nói ta nghe đi, rốt cuộc vì sao chủ thượng lại bắt Tô Liên Y?

Nói nhanh lên, ta tò mò chết mất.” Chu Hồng đưa ngón tay đặt lên môi, ra hiệu im lặng: “Ý đồ của chủ thượng há là thứ chúng ta có thể đoán được sao?

Hơn nữa, biết càng nhiều thì nguy hiểm càng lớn, chẳng có lợi gì cho chúng ta.” Nói xong, nàng ta không thèm để ý tới người tỷ nhiều chuyện nữa, chuyên tâm đánh xe tiếp tục lên đường.

Chu Thanh nào có ngờ, trong thùng xe kia, người phụ nữ mang thai trông yếu ớt đáng thương Tô Liên Y kia sau khi nàng rời đi liền đổi hẳn một thần sắc khác.

Ánh mắt ngấn lệ đầy biết ơn ban nãy đã biến mất, thay vào đó là sự trầm tĩnh nặng nề.

Đôi mắt nàng chăm chăm nhìn ngọn đèn dầu phía trước không xa, sâu thẳm khó dò.

…… Kinh thành.

Thác Bạt Nguyệt nằm mơ cũng không ngờ, việc nàng ta vì báo thù Hạ Sơ Huỳnh mà gả cho Vân Phi Dương, rốt cuộc lại chẳng đạt được hiệu quả như mong muốn.

Ngày đại hôn, nàng ta không nhìn thấy gương mặt hối hận của Hạ Sơ Huỳnh, không phải vì nàng ta đội khăn voan đỏ, mà là vì Hạ Sơ Huỳnh căn bản không đến dự hôn lễ của nàng ta, lại chạy đi làm chủ hôn cho một quản gia gì đó của Vân phủ, ngay cả Tô Liên Y cũng không đến.

Khó khăn lắm mới chịu đựng qua ngày hôm sau.

Dù là bình thê, nhưng với thân phận chính thất nhập môn, Thác Bạt Nguyệt vẫn phải kính trà Hạ Sơ Huỳnh.

Thế nhưng trong nghi lễ vẫn không thấy bóng dáng nàng, hỏi thăm mới biết, Hạ Sơ Huỳnh đã sớm vào cung vì xảy ra đại sự — Tô Liên Y mất tích!

Đang yên đang lành, Tô Liên Y sao lại mất tích được!?

Những chuyện đó tạm gác sang một bên, điều khiến Thác Bạt Nguyệt căm hận nhất chính là phu quân nàng ta, Kim Bằng tướng quân Vân Phi Dương.

Nàng ta đối với Vân Phi Dương không phải si mê gì, nhưng chỉ riêng địa vị và dung mạo của hắn, gả cho hắn cũng không hề thiệt thòi.

Điều kiện của Vân Phi Dương, dù mang sang Huyền quốc cũng đủ xưng là phu quân trong mộng hàng đầu.

Thế nhưng đêm động phòng hôm qua lại khiến nàng ta vừa mừng vừa thất vọng.

Mừng là vì sự che chở ân cần của Vân Phi Dương, khiến nàng ta có cảm giác được mỹ nam này cưng chiều đến tận xương tủy, vừa thẹn vừa mãn nguyện.

Thất vọng là vì suốt cả đêm, tuy Vân Phi Dương luôn cười nói ngọt ngào với nàng ta, nhưng nàng ta lại có cảm giác ánh mắt đẹp đẽ ấy chưa từng thật sự dừng lại trên người mình, như thể xuyên qua nàng ta để nhìn một người khác.

Nàng ta không hiểu rõ Vân Phi Dương, không biết là mình nghĩ nhiều, hay bản tính hắn vốn như vậy, hoặc trong lòng hắn thực sự còn người khác.

Nghi lễ kính trà vừa kết thúc, liền chẳng còn ai để ý xem tân nương như nàng ta sống ra sao nữa, bởi vì đại sự lớn nhất của Vân gia — hay nói đúng hơn là của cả Loan quốc — chính là Tô Liên Y mất tích.

Vân Trung Hiếu và Vân phu nhân sau khi nhận trà liền lập tức thay quan phục, cung trang để vào cung yết kiến hoàng thượng.

Các di nương trong phủ cũng tụ tập tại chính viện hỏi thăm tin tức của Tô Liên Y, đủ thấy thanh danh thường ngày của nàng trong Vân phủ tốt đến mức nào.

… Phủ tướng quân.

Khi Thác Bạt Nguyệt lần đầu bước vào tòa phủ Tướng quân rộng lớn này, nàng ta thật sự bị chấn động!

Dẫu lớn lên trong hậu cung, đã quen với tam cung lục viện của phụ hoàng, nhưng trước cả một phủ yến oanh phì yến, nàng ta vẫn bị dọa không nhẹ.

Bỏ qua đám oanh oanh yến yến ấy, nàng ta thuận lợi chiếm lấy viện của chủ mẫu trong phủ.

Thế nhưng đối diện với đám thiếp thất chờ sẵn để ra oai phủ đầu và đám hạ nhân run rẩy hầu hạ bên cạnh, nàng ta lại chẳng hề cảm thấy chút thành tựu nào.

Cảm giác ấy giống như dẫn quân đánh chiếm một tòa thành, để rồi phát hiện đó chỉ là một tòa thành trống rỗng.

Phủ Tướng quân nhiều năm không có chủ mẫu quản lý.

Từ ngày Hạ Sơ Huỳnh trở về từ huyện Nhạc Vọng, nàng chưa từng bước vào phủ Tướng quân nửa bước.

Các thiếp thất đã quen với sự tự do buông thả, nay phải đội nắng đầu hạ đứng phơi mình trong viện hồi lâu, dần sinh oán giận.

Kẻ mắng nhỏ, người mỉa mai, lời lẽ châm chọc khiến Thác Bạt Nguyệt bị đả kích đến tơi tả.

Tất cả đều mong Hạ Sơ Huỳnh cũng vào phủ — hai chủ tranh đấu, các nàng mới có trò hay để xem.

Thác Bạt Nguyệt ngồi một mình trong gian đại sảnh trống trải, hai mắt đờ đẫn nhìn ra sân viện đầy oanh oanh yến yến, chẳng có lấy nửa phần vui sướng của kẻ chiến thắng, chỉ thấy nỗi cô độc từng đợt từng đợt dâng lên.

Từ sau khi đại hôn kết thúc, Từ ma ma — người xưa nay vẫn bày mưu tính kế cho nàng — bỗng nhiên lâm trọng bệnh, không thể tiếp tục hầu hạ bên cạnh.

Mời không ít đại phu đến xem, tất cả đều nói là do không hợp thủy thổ, lại xét Từ ma ma tuổi đã cao, gần như không còn khả năng hồi phục, chỉ có thể để bà theo sứ đoàn trở về Huyền quốc.

Thác Bạt Nguyệt không dám quá mức phô trương.

Bởi trước đó, hoàng đế Loan quốc đã từng vô tình hữu ý tiết lộ với nàng một chuyện, sứ thần Huyền quốc từng có ý mưu hại bách tính Loan quốc.

Người Loan quốc ấy không phải ai khác, chính là quản gia Vân phủ, Tần Thi Ngữ — người cùng nàng ta đại hôn trong một ngày.

Dẫu là nữ nhi, nàng ta cũng hiểu rõ sự căng thẳng và nhạy cảm trong quan hệ giữa các quốc gia, nhất là giữa Huyền quốc và Loan quốc, hai nước vốn là kẻ thù truyền kiếp.

Nàng ta không muốn vì sự tùy hứng của mình mà gây thêm phiền toái cho phụ hoàng, vì thế đã cùng hoàng đế Loan quốc đạt thành một thỏa thuận không lời, đó là: nàng ta sẽ an phận thủ thường, không khiến hoàng đế Loan quốc khó xử; đổi lại, hoàng đế Loan quốc cũng không truy cứu chuyện sứ thần Huyền quốc mưu sát người Loan quốc, coi như chưa từng hay biết.

Thác Bạt Nguyệt cứ thế ngồi đờ đẫn trên chiếc ghế đặt giữa đại sảnh, suy nghĩ miên man.

Nàng ta không hề hay biết, biểu cảm trên gương mặt mình đã hoàn toàn bộc lộ nội tâm, sa sút đến cực điểm.

Thấy trà đã nguội, nha hoàn vội vàng rón rén thay trà mới.

Càng nghĩ, Thác Bạt Nguyệt càng thấy uất ức, trong lòng dâng lên cảm giác như bị người ta giăng bẫy rồi đẩy vào cạm bẫy, nhưng lại chẳng biết ai là kẻ giăng bẫy, bẫy đó là gì, và rốt cuộc mình đã rơi vào cạm bẫy nào.

Nàng ta chỉ biết, cuộc sống hiện tại hoàn toàn không phải điều nàng ta mong muốn.

Huyền quốc đâu thiếu nhân tài tuấn tú trẻ trung, cớ sao nàng ta phải lặn lội ngàn dặm, viễn giá tha hương?

Nghĩ tới đây, Thác Bạt Nguyệt không nhịn được cúi đầu, hai tay nhẹ nhàng che mặt.

Bao nhiêu hối hận, bao nhiêu bi ai, chỉ mình nàng ta hiểu.

Ngoài sân, tiếng bàn tán và mỉa mai của đám cơ thiếp ngày càng lớn, từ những lời thì thầm kín đáo ban đầu, dần biến thành ồn ào náo nhiệt như chợ búa, tựa hồ đã hoàn toàn quên mất trong đại sảnh vẫn còn ngồi một vị chính thê.

Vốn đã tâm phiền ý loạn, nghe những âm thanh ầm ĩ ấy, Thác Bạt Nguyệt càng hận không thể tìm người để trút giận.

Nàng ta buông tay khỏi mặt, trong đôi mắt tràn đầy độc ác.

Không tìm được Hạ Sơ Huỳnh, cũng không thể làm lớn chuyện, chẳng lẽ đối phó với đám nữ nhân này mà nàng ta cũng không làm được sao?

Đám cơ thiếp thấy ánh mắt lạnh lẽo của Thác Bạt Nguyệt quét tới, ai nấy giật mình, vội vàng chấn chỉnh tinh thần.

Nhưng sợ Thác Bạt Nguyệt ư?

Trò cười!

Nếu nói sợ công chúa Kim Ngọc thì còn có lý, chứ một công chúa ngoại bang thì có gì đáng sợ?

Những lời đồn ô nhục năm xưa, các nàng đều nghe cả rồi, vốn đã khinh thường Thác Bạt Nguyệt từ lâu, nay càng muốn xem thử, rốt cuộc là ai sợ ai.

Hậu viện phủ Tướng quân, một lần nữa gió tanh mưa máu lại nổi lên.

……


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.