Thiên Kim Danh Y

Chương 493



“Á!” Một tiếng hét thất thanh vang lên, vợ Thường Thanh đánh rơi cái gáo nước xuống đất, lắp bắp: “Ý ngươi là…

trong nước này có sâu á?!” Chẳng riêng gì nàng ta, ngoài sân cũng rộ lên những tiếng xôn xao đầy kinh hãi.

Tô Liên Y gật đầu cái rụp: “Phải, tuy con không muốn hù dọa mọi người, nhưng trong nước này, rất có thể đang chứa đầy trứng giun, mà chẳng riêng gì nước đâu, ngay cả trong đất cũng có đấy.” Đám đông bắt đầu sôi sục như tổ ong vò vẽ, dân làng sợ hãi bàn tán không thôi.

Thôn trưởng lên tiếng: “Vợ Đại Hổ, cái thứ sâu bọ này rốt cuộc là ‘thần thánh’ phương nào, sao tự dưng lại xuất hiện ở Chu thôn chúng ta, ngươi có thể giảng giải cho mọi người rõ được không?” Tiếng xì xào tắt ngấm, tất cả đồng loạt hướng ánh mắt về phía Tô Liên Y.

Nàng khẽ gật đầu: “Mọi người xin hãy bớt chút nóng nảy.

Ta có thể khẳng định với mọi người, cái giống ký sinh trùng này không phải là tuyệt chứng vô phương cứu chữa.

Ta sẽ dốc hết sức mình để trị cho mọi người, cũng như cố gắng giữ lấy mạng sống cho những người đang phát bệnh.

Nhưng trước đó, mọi người cần phải hiểu rõ về ta sâu này, biết nguyên nhân và ta đường lây lan của nó thì chúng ta mới có thể điều trị và phòng ngừa hiệu quả được.” Lời nói của Tô Liên Y cực kỳ có uy lực, dân làng lại một lần nữa im phăng phắc như tờ.

Tô Liên Y đi về phía góc sân định bưng cái chậu nước đang có mấy con giun bơi lội tung tăng ra, nhưng Vân Phi Tuân đã nhanh chân hơn, hắn tiến lên chắn trước mặt nàng rồi chủ động bưng cái chậu lên trước.

Tô Liên Y mỉm cười dịu dàng với Vân Phi Tuân, ngón tay chỉ vào một khoảng đất trống sát cổng sân.

Vân Phi Tuân lập tức hiểu ý vợ, đặt cái chậu xuống đúng chỗ đó.

“Ối mẹ ơi!” Lại là một loạt tiếng thét kinh hoàng, dân làng đồng loạt lùi lại vài bước, chẳng ai dám bén mảng lại gần cái chậu, cứ như thể bên trong chứa quái vật nghìn năm không bằng.

“Mọi người đừng sợ, loại giun này không biết nhảy lên cắn người, cũng chẳng biết chui qua da đâu, chúng chỉ vào người qua đường…

ăn uống thôi.” Tô Liên Y giải thích, nàng dừng lại một nhịp đợi mọi người bình tĩnh lại rồi mới tiếp tục: “Người ta thường bảo ‘bệnh từ miệng mà vào’, câu này cấm có sai.

Chuyện khẩn cấp, con xin nói ngắn gọn, mọi người nghe cho kỹ đây.” “Ký sinh trùng có nhiều loại, nhưng quá trình trưởng thành của chúng đều giống nhau, gồm: trứng, ấu trùng và giun trưởng thành.

Khi đã trưởng thành, chúng sẽ đẻ ra một lượng trứng khổng lồ, cứ thế lặp đi lặp lại.

Nghe Triệu đồ tể nói loại giun này vốn sống trên mình bò, giờ lây sang người, nguyên nhân chắc chắn là do có ai đó vô tình ăn phải thức ăn dính trứng giun.

Sau khi trứng vào bụng, nó theo thực quản xuống dạ dày rồi tới ruột.

Tại đây, trứng nở thành ấu trùng.

Cái giống này có đặc điểm là cực kỳ thích ký sinh ở thận, sau khi lớn lên ở thận, chúng lại đục ra để quay về ruột, đẻ trứng, rồi trứng giun theo phân thải ra ngoài.

Đấy chính là một vòng luân hồi của chúng.” Thôn trưởng không nhịn được ngắt lời: “Vợ Đại Hổ, ý ngươi là đứa nào trong bụng có sâu thì lúc đi cầu ra phân cũng có trứng sâu trong đó?” “Đúng vậy ạ.” Tô Liên Y đáp.

Thôn trưởng vẫn chưa thông: “Vấn đề là trứng nằm trong phân, mọi người đâu có ăn…

cái đó, sao mà nuốt phải trứng được?” “Cái này thì phải xem lại thói quen ăn uống của mọi người rồi.” Tô Liên Y kiên trì giảng giải: “Dù con chưa kiểm tra chất thải của người bệnh, cũng chưa tìm hiểu kỹ thực đơn của mọi người, nhưng con có thể khẳng định dân làng Chu thôn rất thích uống nước lã và ăn rau sống, đúng không?” “Đúng rồi, đúng thế thật!” Lần này không cần thôn trưởng trả lời, dân làng ngoài cổng đã đồng thanh gật đầu cái rụp.

“Vấn đề nằm ở đó đấy ạ.

Nước giếng nếu không may bị ô nhiễm thì sẽ chứa trứng giun, còn chất thải nếu không được dọn dẹp tập trung thì sẽ làm bẩn đất đai.

Rau củ quả trồng trên đất đó mà không rửa sạch đã ăn sống thì khác nào tự tay bưng trứng giun bỏ vào mồm?

Nói đến đây, chắc chẳng cần con phải nói thêm thì mọi người cũng biết lỗ hổng ở đâu rồi chứ?” Thôn trưởng gật gù ra vẻ đăm chiêu: “Vậy ý của vợ Đại Hổ là, nếu chúng ta đun sôi nước, nấu chín rau thì sẽ tránh được việc nuốt phải trứng giun sao?” Tô Liên Y gật đầu xác nhận: “Đúng vậy, ký sinh trùng cũng là một loại sinh vật, cứ đun sôi nấu chín là chúng tiêu đời ngay, chẳng còn cơ hội mà vào người làm mưa làm gió nữa.

Nhưng đó mới chỉ là một chiêu phòng thủ thôi, còn một điểm mấu chốt là trong thời gian dịch bệnh hoành hành, phải xử lý chất thải tập trung, tuyệt đối không được phóng uế bừa bãi, càng không được dùng cái đó để tưới tắm cho đồng ruộng.” Thôn trưởng nghe xong tuy vẫn còn nửa tin nửa ngờ, dù sao tất cả cũng chỉ là suy luận của vợ Đại Hổ, nhưng khổ nỗi ngoài nàng ra thì giờ đào đâu ra thầy thuốc nữa.

Vợ Đại Hổ lúc này chẳng khác gì cái phao cứu sinh duy nhất, dân làng không tin cũng phải tin.

“Được, chúng ta tin ngươi hết!

Nếu ngươi thực sự giải quyết được cái nạn ôn dịch này thì đúng là ân nhân đại đức của cả thôn…” Tô Liên Y vội vàng “cắt ngang” lời thôn trưởng: “Thôn trưởng đại thúc, vậy phiền thúc tìm giúp ta một người bệnh được không?

Ta muốn xem xét kỹ tình trạng bệnh để tìm phương án cứu chữa.” Chẳng phải nàng bất lịch sự hay thích chặn họng người khác, mà vì nàng thừa biết ông ta định nói gì tiếp theo.

Tám chín phần mười là lại bài ca “ân nhân của Chu thôn”, rồi mời vào từ đường hưởng hương hỏa.

Nàng thực sự chẳng thiết tha gì cái món hương khói đó đâu.

Thôn trưởng chỉ chờ có thế: “Vợ Đại Hổ, mau đi theo lão!

Thằng cháu nội của lão đang bệnh nặng lắm rồi.” Ngoài sân có tiếng xì xào bàn tán: nhà ai chẳng có người ốm, cớ sao lại ưu tiên xem cho cháu thôn trưởng trước?

Tuy ấm ức lẩm bẩm nhưng tuyệt nhiên chẳng ai dám đứng ra phản đối, chung quy cũng vì nể sợ cái uy của thôn trưởng bấy lâu nay.

Tô Liên Y thì chẳng màng đến thân phận người bệnh.

Với nàng, chỉ cần là người cần giúp đỡ, người đang đau ốm thì nàng đều tận tâm dốc sức chạy chữa như nhau.

Thôn trưởng dẫn đường, Tô Liên Y bám sát theo sau, đám đông vây quanh cổng lập tức dạt ra nhường một lối đi rộng thênh thang.

Từ nhà Chu Thường Thanh, băng qua hai con đường nhỏ là đến nhà thôn trưởng.

Nhà ông ta tuy không đến mức lầu son gác tía, nhưng so với mặt bằng chung của dân làng thì cũng gọi là có “số má”, uy thế hơn hẳn.

Bước qua cánh cổng sắt lớn, men theo lối nhỏ lát bằng đá cuội, cả nhóm tiến vào căn nhà lớn nhất nằm ở chính giữa.

Khác với phủ đệ của giới quyền quý, nhà lớn nhất ở nông thôn thường không phải phòng khách mà là nơi ở của gia chủ; còn những dãy nhà thấp hơn bên cạnh mới là nơi dành cho con cháu hoặc thê thiếp.

Căn nhà trung tâm này vốn là nơi vợ chồng thôn trưởng ở, nhưng vì thằng cháu đích tôn đổ bệnh nên ông bà đã đón nó sang đây để tiện bề chăm sóc.

Vừa bước chân qua cửa, Tô Liên Y đã bị xộc vào mũi một mùi thuốc sắc nồng nặc, mà đậm nhất chính là mùi Thiên Ma.

Ở hiện đại, Thiên Ma thường dùng để trị chóng mặt, đau đầu hay đau thần kinh, cơ chế tác dụng cũng gần giống mấy viên thuốc giảm đau phổ biến thôi.

Đáng lẽ bị bệnh giun sán thì phải đau bụng, đằng này lại dùng Thiên Ma, chứng tỏ dân làng đã lâm vào cảnh “có bệnh thì vái tứ phương”, bốc thuốc loạn xạ cả lên rồi.

Nhà giàu như thôn trưởng còn thế, mấy nhà nghèo khác chắc còn thảm hại đến mức nào.

Hít hà kỹ hơn, nàng còn ngửi thấy thoang thoảng mùi Ngũ Bội Tử, Khiếm Thực…

Đây đều là những vị thuốc dùng để cầm tiêu chảy.

Xem ra ban đầu dân làng cứ ngỡ đây là bệnh lỵ hay tiêu chảy cấp nên mới chữa theo hướng đó.

Cũng phải thôi, do đau bụng dữ dội khiến đường ruột co thắt mạnh dẫn đến tiêu chảy cũng là chuyện dễ hiểu.

Cháu nội thôn trưởng trông còn nhỏ hơn đứa trẻ vừa mất lúc nãy, chắc tầm năm sáu tuổi.

Thằng bé mặt mày trắng bệch, hơi thở thoi thóp, đang nằm lịm trong lòng mẹ.

Người phụ nữ trẻ đang khẽ vỗ về, dỗ dành con vào giấc ngủ.

Con dâu thôn trưởng trông cũng trạc tuổi Tô Liên Y, tóc tai búi vội vàng chẳng buồn chải chuốt, vành mắt và chóp mũi đều đỏ ửng, đang phải gồng mình kìm nén cảm xúc vì sợ chỉ cần lơi lỏng một chút là sẽ òa khóc nức nở ngay.

“Con dâu à, đây là đại phu mới của thôn mình, cũng là con dâu nhà họ Từ.

Con mau đặt Tiểu Bảo xuống để vợ Đại Hổ khám cho nó xem sao.” Thôn trưởng hạ giọng bảo.

Lưu thị, con dâu thôn trưởng, ngơ ngác ngước mắt nhìn Tô Liên Y.

Nàng ta chẳng thể tin ngay được là người phụ nữ này có thể cứu nổi con mình, nhưng nghĩ lại thì giờ cũng chẳng còn cách nào khác.

Cuối cùng, Lưu thị không kìm được nước mắt, vừa sụt sùi vừa đặt đứa bé nằm ngay ngắn lên giường.

Tô Liên Y chẳng nói chẳng rằng, lập tức tiến lên, đặt ngón tay lên mạch đập vốn đã rất yếu ớt của đứa trẻ.

Một lát sau, Tô Liên Y đứng dậy.

Thôn trưởng vội vàng đuổi theo hỏi dồn: “Vợ Đại Hổ, sao rồi?

Cháu ta còn cứu được không?” Tô Liên Y ngoái đầu nhìn đứa nhỏ đang thoi thóp: “Cứu thì chắc chắn là cứu được, nhưng đứa bé tuổi còn quá nhỏ mà bệnh tình lại quá nặng, chỉ sợ nó không trụ nổi qua cơn nguy kịch này thôi.” Thôn trưởng nghe xong mà đứng hình mất năm giây, còn Lưu thị chẳng biết lấy đâu ra sức mạnh, xô ngã cả gã cao to như Vân Phi Tuân sang một bên, “bộp” một phát quỳ sụp xuống trước mặt Tô Liên Y.

Nàng ta ôm chặt lấy chân nàng, van xin thảm thiết: “Vợ Đại Hổ, ngươi nhất định phải cứu sống con ta!

Ta lạy ngươi, ta cầu xin ngươi, không có nó thì ta cũng chẳng thiết sống nữa.” Tô Liên Y thở dài.

Từ ngày xuyên không về cổ đại, nàng thường xuyên bị người ta quỳ lạy như tế sao, giờ cũng đã bắt đầu thấy cảm giác đó hơi “lờ lờ”.

Nàng ra sức kéo Lưu thị dậy: “Ta chỉ có thể nói là sẽ dốc hết sức.

Hơn nữa, nếu đứa bé có đi thì cũng là do mệnh trời, sau này ngươi vẫn còn nhiều cơ hội sinh con mà, cứ yên tâm đi.” Nàng cố tình nói vậy để đánh lạc hướng, sợ rằng nếu đứa bé không qua khỏi, Lưu thị sẽ suy sụp hoàn toàn.

Ngờ đâu, lời của Tô Liên Y không những chẳng có tác dụng an ủi mà còn khiến Lưu thị hiểu lầm trầm trọng.

Nàng ta cứ ngỡ đứa con mình chắc chắn là “vô phương cứu chữa” rồi.

Lưu thị hét lên một tiếng kinh hoàng, rồi bắt đầu gào khóc nức nở.

Tô Liên Y hơi rối: “Đừng…

đừng khóc!

Bé tiếng thôi kẻo ảnh hưởng đến đứa nhỏ nghỉ ngơi.” Nàng cần thời gian để sắp xếp lại suy nghĩ và vạch ra lộ trình điều trị.

Tiếc là đã muộn.

Ngay tiếng khóc thứ hai của Lưu thị, đứa bé vốn đang khó nhọc vào giấc đã giật mình tỉnh giấc và cũng bắt đầu khóc theo.

Tiếng đàn bà khóc xen lẫn tiếng trẻ con gào, cảm tưởng như muốn nổ tung cả nóc nhà, âm thanh chói tai khiến màng nhĩ người ta đau nhức nhối.

Tô Liên Y dứt khoát đẩy Lưu thị ra, rút từ trong túi một cuộn vải.

Nàng tung tay một cái, cuộn vải trải dài ra thành một dải băng chứa dày đặc các loại kim châm từ thô đến mịn.

“Đại Hổ, mau lại đây giữ chặt đứa bé giúp ta!” Tô Liên Y gấp gáp gọi.

Vân Phi Tuân lập tức tiến lên, đôi bàn tay hộ pháp dễ dàng ấn chặt đứa trẻ đang vùng vẫy gào khóc xuống giường, nhưng hắn vẫn cực kỳ khéo léo để không làm đau nó.

Tô Liên Y nhanh tay rút ra một cây kim mảnh, dùng kỹ thuật “Nghinh Hương thấu Tứ Bạch” để thi triển lên mặt đứa bé, sau đó nhẹ nhàng vê kim.

Một lát sau, nàng lưu kim rồi tiếp tục châm vào các huyệt Nhân Trung, Huyệt Mật, Khúc Trì, tay run nhẹ tạo độ rung.

Con trai thôn trưởng vội lao đến bịt miệng Lưu thị lại, thôn trưởng cũng nín thở không dám ho một tiếng.

Ngoài sân, dân làng đứng chật cứng, ai nấy đều dán mắt vào bên trong qua khung cửa sổ và cánh cửa mở toang, đầu người nhấp nhô đen kịt.

Chứng kiến cảnh này, thôn trưởng thầm hối hận vì lúc nãy mình quá sốt sắng.

Đáng lẽ ra ông nên tìm đại một đứa nhỏ cùng lứa trong thôn ra làm “chuột bạch” thí điểm trước, đợi chắc ăn rồi mới cho cháu mình làm thì có phải vững tâm hơn không.

Nhưng giờ hối cũng đã muộn, chỉ còn biết cầu nguyện vợ Đại Hổ thực sự có bản lĩnh để cứu sống thằng bé.

Sau khoảng thời gian chừng một tuần trà, tiếng khóc của đứa bé đầy mồ hôi lạnh cuối cùng cũng nhỏ dần, xem ra phương pháp châm cứu giảm đau đã bắt đầu có tác dụng.

Kỹ thuật Nghinh Hương thấu Tứ Bạch vốn là phương pháp hiện đại dùng để trị bệnh giun đũa, lúc này Tô Liên Y cũng chỉ còn cách “còn nước còn tát” mà áp dụng vào thôi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.