Thiên Kim Danh Y

Chương 362



Giờ Sửu là lúc người ta ngủ say nhất, khắp doanh trại im phăng phắc, đến cả lính gác cũng lén ngủ gật.

Tô Liên Y vừa gặp Vân Phi Tuân trở về, bước vào trướng thì thấy Ngọc Dung ngồi yên trong đó, có thể tưởng tượng được nàng kinh hãi đến mức nào.

“Ngọc hộ vệ, sao ngài còn chưa nghỉ?” Dù cố giữ bình tĩnh, tim nàng vẫn đập loạn: Sợ rằng thân phận của mình và Vân Phi Tuân bị lộ, hỏng cả đại sự.

Ngọc Dung hơi nheo đôi mắt phượng, hàng mi đan chéo, trong đáy mắt lóe lên ánh nhìn khó đoán: “Trễ thế này, ngươi đi đâu về?”

“Đến chỗ Lý bà bà.” Tô Liên Y đáp.

Ngọc Dung đặt chiếc bánh bao đang cầm xuống, cầm lấy con dao nhỏ của nàng, thong thả nói: “Tiểu Liên, có vài chuyện, giờ ngươi nói ra vẫn còn kịp. Nếu ta cho cơ hội mà ngươi vẫn không nói, đợi đến khi chuyện vỡ lở thì không thể cứu vãn. Ngươi hiểu lời ta chứ?” Giọng nói nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa đe dọa lạnh lẽo.

Tim Tô Liên Y thắt lại, đúng là sợ gì đến nấy.

Không khí trong trướng chùng xuống, chẳng ai nói lời nào.

Khóe môi Ngọc Dung khẽ nhếch lên, nhưng ánh mắt hẹp dài kia lạnh như băng, không hề có chút ý cười.

Tô Liên Y cụp mắt, dáng vẻ giống hệt cô gái nhỏ vừa phạm lỗi, chỉ dám nhìn chằm chằm xuống mũi giày mình.

“Sao? Không dám nhìn ta à? Chột dạ?” Lâu sau, Ngọc Dung cười khẩy.

Tô Liên Y do dự, rồi mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn hắn. Chỉ thấy người đàn ông gầy cao, vận một bộ y phục giản đơn, thảnh thơi ngồi trên ghế mây. Ngón tay thon dài, trắng như ngọc, khẽ xoay con dao nhỏ. Lưỡi dao như có mắt, lướt qua, nhảy múa quanh những ngón tay ấy mà chẳng làm hắn trầy xước dù chỉ một chút.

Nếu phải dùng một từ để miêu tả hắn, thì đó chính là — sạch.

Sạch đến mức không vướng chút bụi trần, sạch như thể chẳng hề dính khói lửa nhân gian. Không chỉ áo quần trắng tinh, mà ngay cả giày cũng trắng đến mức tưởng như chưa từng chạm đất.

Tô Liên Y nhìn chằm chằm đôi giày ấy hồi lâu.

Ngọc Dung bật cười khẽ, trong ánh mắt lại dần hiện lên giá lạnh, bỗng cao giọng: “Người đâu, bắt nàng lại!” Ngay lập tức, hai thị vệ xông vào từ ngoài trướng, không chút nương tay, chế ngự Tô Liên Y.

Trong tay hai gã lực lưỡng, nàng mảnh mai như con chim nhỏ bị tóm, như chiếc lông yếu ớt không nơi nương tựa. Tóc đen buông xõa, ánh lên dưới ngọn đèn, càng khiến người ta thương xót.

Đến cả thị vệ cũng vô thức nhẹ tay, không nỡ mạnh bạo với nàng.

“Tiểu Liên, chẳng lẽ ngươi không định giải thích sao? Dù chỉ là biện hộ một câu?” Trong lòng Ngọc Dung đã nổi sóng. Một cơn ghê tởm dâng lên, từ mơ hồ đến rõ rệt, chiếm lấy tâm trí hắn, khiến hắn buồn nôn, phẫn hận.

Hắn vẫn nhớ, chỉ mới hơn hai canh giờ trước, hắn còn xúc động vì sự thuần khiết và nhân hậu của nàng, bị giọt nước mắt ấy làm rung động, lần đầu tiên trái tim lạnh lùng của hắn bị một nữ nhân khuấy động. Nhưng không ngờ, hóa ra tất cả chỉ là giả dối. Đàn bà… loài hèn hạ như vậy, sao xứng với hai chữ “thuần khiết”?

Tô Liên Y vẫn im lặng.

“Phải chăng ta phải tra tấn ngươi mới chịu nói!?” Ngọc Dung gầm lên.

Hai thị vệ đều sững lại, lần đầu tiên họ thấy Ngọc hộ vệ nổi giận đến thế, không khỏi tò mò, rốt cuộc Tiểu Liên đã làm gì khiến hắn giận dữ như vậy.

Cuối cùng Tô Liên Y cũng khẽ động, ngẩng đầu, đôi mắt trong veo, ánh lên vẻ ấm ức: “Ngọc hộ vệ, xin ngài đừng nói với Thánh nữ được không? Lý bà bà… tuy là có tội, nhưng bà ấy đã lớn tuổi, nếu ta không đến, e rằng bà ấy không qua khỏi đêm nay.” Giọng nàng run rẩy, nghe thật đáng thương.

Ngọc Dung khựng lại. Hắn vốn chỉ nghi ngờ thần sắc nàng khác lạ nên cố ý dọa thử: “Từ lúc rời khỏi chỗ Thánh nữ đến giờ, hai canh giờ, ngươi đều ở chỗ Lý bà bà sao?”

Tô Liên Y lắc đầu: “Không phải ta ở trong trướng của Lý bà bà suốt. Ta có qua lại nhà bếp hai lần. Lần đầu là để hầm ít canh gà nhân sâm cho Lý bà bà bồi bổ khí lực. Nhân sâm thì ta lấy từ dược liệu vẫn dùng cho dân thôn Ngọa Long, còn gà… thì là từ phần cơm của Thánh nữ mà… lấy trộm. Lần thứ hai là chuẩn bị bữa tối cho Lý bà bà. Bà tuổi đã cao, lại vừa chịu trọng hình, cơ thể yếu ớt, nếu để đói e vết thương càng khó lành. Ta có cho thêm chút thuốc mê vào cháo, mong bà bớt đau phần nào.”

Ánh nhìn trong mắt Ngọc Dung chợt lóe lên tia sắc lạnh, hắn đột ngột nhấn mạnh giọng: “Tiểu Liên à, chẳng lẽ ngoài mấy chỗ đó, ngươi không đi nơi nào khác? Nhớ kỹ, muốn người không biết thì đừng tự làm!”

Tô Liên Y ngẩng đầu, ánh mắt trong veo, hoàn toàn không sợ hãi, chỉ hơi nghi hoặc nhìn hắn. “Ta không hiểu Ngọc hộ vệ đang nói gì. Ngoài trướng của Lý bà bà và nhà bếp, ta thật sự không đi đâu hết.”

Ngọc Dung khựng lại: “Tiểu Liên, ngươi muốn ta phải dùng đến cực hình sao?”

Tô Liên Y sốt ruột dậm chân: “Ngọc hộ vệ, dù có dùng cực hình, ta cũng chẳng có nơi nào khác mà đi cả!”

Nhìn dáng vẻ ấy, nghi ngờ trong lòng Ngọc Dung dần tan biến, cảm giác chán ghét đến buồn nôn cũng theo đó mà biến mất như phép lạ: “Thật chứ?”

Tô Liên Y khổ sở cười: “Thật mà. Doanh trại nhỏ như thế, lính gác thì nhiều, ta đi đâu chẳng phải hỏi vài người là biết ngay? Huống chi ta mới đến đây hai ngày, vừa lạ người vừa lạ chỗ, ta có thể đi đâu được?”

Ngọc Dung sững ra, có chút ngượng ngập, đặt con dao nhỏ của nàng xuống: “Thả nàng ấy ra.”

Hai thị vệ nhìn nhau, trong lòng vẫn thấy khó hiểu, Ngọc hộ vệ vốn trầm tĩnh, nay lại hành động khó đoán đến vậy. Dẫu vậy, họ vẫn buông tay: “Tiểu Liên cô nương, đắc tội rồi.” Một người khẽ nói.

Tô Liên Y chẳng giận, dịu giọng đáp: “Hai vị đại ca nặng lời rồi, chỉ là hiểu lầm thôi.”

“Ra ngoài đi.” Ngọc Dung khẽ phất tay.

Hai thị vệ lập tức lui ra như được tha, trong trướng chỉ còn lại Ngọc Dung và Tô Liên Y.

Ngọc Dung ho nhẹ, giọng dịu đi nhiều: “Vừa rồi… ngươi bị dọa sợ rồi chứ?” Không hiểu sao, tâm trạng hắn lại nhẹ nhõm hẳn, như mây tan thấy trăng, bỗng nhiên thoải mái lạ thường.

Tô Liên Y cúi đầu, mái tóc rủ xuống che lấp đôi mắt sáng như sao: “Không… không có.”

“Vừa rồi ta cứ tưởng ngươi có điều gì không thể để người khác biết.” Ngọc Dung do dự một thoáng, cuối cùng vẫn nói lời giải thích. Trước đây hắn chẳng bao giờ muốn phí lời cùng ai, đến cả chủ nhân cũng từng chê hắn lạnh nhạt, nhưng chẳng hiểu sao, hôm nay hắn lại muốn mở miệng.

Tô Liên Y khẽ gật đầu: “Ta hiểu rồi.”

Ngọc Dung chợt bật cười: “Ngươi không giận sao?”

Tô Liên Y khẽ thở dài, ngẩng đầu lên: “Giận làm gì? Lý bà bà bị đánh cũng là lệnh của Thánh nữ. Trước kia ở phủ Nguyên soái, khi chủ nhân trừng phạt người hầu, chẳng ai dám công khai bênh vực. Ai dám thì là đắc tội với chủ. Ta tự ý chữa trị cho Lý bà bà, vốn đã là lỗi của ta.”

Ngọc Dung khẽ than: “Tiểu Liên à, trong thời loạn thế này, ngươi quá đơn thuần, làm sao sống nổi?”

Tô Liên Y cúi đầu, nhưng trong lòng lại lạnh lùng cười khẽ.

Ban đầu, nàng thực sự nghĩ Ngọc Dung đã phát hiện điều gì. Vì thế, nàng không dám manh động, chỉ cố kéo dài thời gian. Nhưng nếu hắn thật sự nắm được chứng cứ, hẳn đã trực tiếp tra hỏi, chứ đâu cần vòng vo, thử dò từng lời.

Hơn nữa, hai ngày nay mưa phùn không dứt, dù đã tạnh nhưng mặt đất vẫn còn ẩm ướt. Thế mà giày của Ngọc Dung lại trắng tinh, thậm chí cả phần đế giày hơi lộ ra cũng sạch sẽ không vướng bụi, điều đó chứng tỏ hắn chưa từng ra ngoài, mà là đã ngồi đợi sẵn trong trướng từ đầu đến cuối.

Tiếp đó, nàng quan sát kỹ mặt đất quanh mình, chỉ có dấu chân của một mình nàng, in rõ hơi ướt. Dù không loại trừ khả năng Ngọc Dung không rời trướng mà có người mật báo hành tung của nàng cho hắn, nhưng nếu thật có người đến trước để báo tin, thì trong thời tiết ẩm như vậy, chắc chắn cũng sẽ để lại dấu chân, mà lúc này, ngoài dấu của nàng, chẳng còn vết nào khác.

Cuối cùng, việc Ngọc Dung gọi hai thị vệ vào cũng chứng thực suy đoán của Tô Liên Y. Hai người kia vốn vẫn canh giữ hai bên, nếu thật có kẻ đến mật báo, họ hẳn phải đoán ra nguyên do, sẽ không tỏ ra ngơ ngác khi nhận lệnh. Bọn họ hoàn toàn không hiểu chuyện gì, chỉ có thể chứng minh một điều: Ngọc Dung chẳng hề biết chuyện gì cụ thể, chỉ là đang dò xét nàng.

Hiểu rõ ngọn ngành, Tô Liên Y liền yên tâm tiếp tục nhập vai, giả vờ ngoan hiền như thật.

Đợi mãi không thấy nàng đáp lại, Ngọc Dung tưởng tiểu cô nương bị dọa sợ, trong lòng không khỏi dâng chút thương xót: “Ta có bản ‘Bách Thảo Kinh’ độc nhất, mai sẽ cho người mang đến cho ngươi xem.”

“Thật sao?” Tô Liên Y ngẩng lên, kinh ngạc. Bách Thảo Kinh là quyển nàng từng đọc tên trong Y Tự, chỉ nghe danh chứ chưa từng thấy qua. Tương truyền sách ấy ghi chép trăm loại linh dược hiếm có, song chưa từng được lưu hành trên thị trường nên khó mà tìm được.

Nhắc đến đó, nàng lại không khỏi oán thán nền văn hóa của nước Loan, nghề xuất bản cực kỳ lạc hậu. Nhiều sách không những chẳng được khắc in, ngay cả bản chép tay cũng hiếm vô cùng. Bởi không có phí xuất bản hay bản quyền, người viết sách sau khi hoàn thành thường đem bán giá cao cho quan lại quyền quý. Mà những kẻ có quyền có thế ấy lại chẳng bao giờ chịu để người ngoài mượn xem, thành ra vô số thư tịch quý không được lưu truyền, thậm chí thất truyền.

Nay nàng có cơ hội được xem tận mắt quyển sách vốn chỉ thấy tên trong mục lục, đương nhiên mừng rỡ.

“Dĩ nhiên là thật.” Thấy vẻ vui mừng không che giấu nổi trên mặt Tô Liên Y, tâm trạng Ngọc Dung cũng trở nên khoan khoái, khóe môi khẽ cong.

“Vậy đa tạ Ngọc hộ vệ.” Tô Liên Y nghiêm túc hành lễ cảm tạ.

Ngọc Dung đưa tay che môi, ho khẽ hai tiếng, hơi lúng túng: “Trời cũng khuya rồi, ngươi nên nghỉ sớm đi.”

Tô Liên Y đáp: “Ta còn chút việc cần làm, Ngọc hộ vệ về nghỉ trước đi thì hơn.”

Ngọc Dung nhíu mày: “Còn việc gì nữa? Giờ đã sang canh Dần rồi, chẳng mấy chốc cả doanh sẽ dậy, ngươi định thức trắng đêm sao?”

“Ta cần tách lấy phần nấm thanh mốc… Ủa? Mấy thứ này đều do Ngọc hộ vệ làm ư?” Lời còn chưa dứt, Tô Liên Y đã thấy mấy chiếc bánh bao đặt bên cửa sổ, vốn nàng để nguội chuẩn bị tự tay tách nấm, giờ phần mốc xanh đã bị cạo sạch, gom lại trong một cái bát.

Ngọc Dung khẽ gật đầu: “Ta chỉ tò mò thôi. Rõ ràng là bánh bao đã hỏng, sao lại có thể trị được Thiên dịch? Vừa xem vừa thuận tay cạo ra.”

“Còn về nguyên lý chữa bệnh, đợi khi nào có thời gian, ta sẽ giảng giải rõ cho Ngọc hộ vệ. Nhưng việc này chẳng thể nói hết trong chốc lát, mà giờ cũng khuya rồi, Ngọc hộ vệ nên nghỉ đi.” Tô Liên Y nói.

“Thế còn ngươi?” Ngọc Dung đứng dậy, cúi đầu nhìn xuống nữ tử thấp hơn mình nửa cái đầu. Nàng rõ ràng cao gầy, vóc dáng chẳng hề yếu ớt, vậy mà lại khiến người ta sinh ra cảm giác muốn che chở. Lần đầu tiên trong đời, hắn thấy lòng mình dấy lên một nỗi bảo hộ mạnh mẽ đến thế.

“Đợi Ngọc hộ vệ đi rồi, ta cũng sẽ nghỉ.” Tô Liên Y mỉm cười, trong lòng thầm nói: Có ngươi ở đây, ta làm sao ngủ cho nổi?

“Ừ, vậy nghỉ ngơi cho tốt.” Nói xong, Ngọc Dung quay người rời khỏi trướng.

Ra đến ngoài, hắn dặn kỹ hai thị vệ canh gác: khi trời sáng, trừ khi Tô Liên Y tự ra ngoài, còn lại bất cứ ai cũng không được phép bước vào làm phiền nàng nghỉ ngơi. Hai người nghe xong đều ngạc nhiên, âm thầm nghĩ: “Vị Ngọc hộ vệ nghiêm khắc ngày thường, dường như với Tiểu Liên có mối quan hệ thật khó nói rõ.”

Ngay khi Ngọc Dung rời khỏi trướng, nụ cười ngọt ngào, ngây thơ trên gương mặt Tô Liên Y liền tan biến, thay vào đó là vẻ lạnh lùng trầm tĩnh. Nàng im lặng hồi lâu, khẽ thở ra một hơi thật dài. Xem ra, về sau mọi hành động đều phải thận trọng hơn nữa.

Sau khi cẩn thận thu dọn phần nấm thanh mốc mà Ngọc Dung đã cạo xuống, Tô Liên Y mới rửa mặt, trải chăn, rồi thả mình xuống giường. Ai cũng là con người bằng xương bằng thịt, sao tránh khỏi mệt mỏi? Vừa đặt đầu xuống gối, nàng đã chìm ngay vào giấc ngủ. Trong mộng, mới là lúc tâm được thả lỏng thật sự, không còn phải cân nhắc, không cần nghĩ đến đúng sai.

Tô Liên Y không hề biết, từ đầu đến cuối, vẫn có người ẩn trong góc tối ngoài trướng, dõi theo tất cả. Không biết bao nhiêu lần, kẻ đó đã muốn xông vào, bẻ gãy cổ hai tên thị vệ đang canh giữ nàng cùng gã chủ nhân thần kinh kia, rồi tiễn chúng sang gặp cái gọi là “Thiên thần” của Phụng Nhất giáo.

Nhưng cuối cùng, Vân Phi Tuân vẫn cố nhịn, chỉ vì tin tưởng vào nàng.

Khi nghe tiếng hít thở đều đều trong trướng, hắn mới yên tâm, chuẩn bị rời đi. Nhưng mối hận với kẻ họ Ngọc kia, hắn đã khắc sâu trong lòng. Đợi khi mọi việc qua đi, nếu hắn không lấy mạng gã, thề chẳng làm người.

……

Sáng hôm sau, Tôn bà bà ăn mặc chỉnh tề đến trướng của Tô Liên Y, lại bị thị vệ ngăn lại, nói rằng có lệnh của Ngọc Hộ vệ, bất kỳ ai cũng không được làm phiền Tiểu Liên cô nương nghỉ ngơi.

Tôn bà bà thấy lạ, vị Ngọc hộ vệ vốn lạnh lùng, sao lại quan tâm đến Tiểu Liên đến thế? Mà Tiểu Liên thì có gì đặc biệt, có thể khiến hắn động lòng? Dù sao, Thánh nữ An Liên đã để ý đến Ngọc hộ vệ chẳng phải ngày một ngày hai, bao lần ngấm ngầm hay công khai dụ dỗ đều vô ích. Vậy mà chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, Ngọc hộ vệ đã vì Tiểu Liên mà khác hẳn.

Mang theo nỗi thắc mắc ấy, Tôn bà bà chậm rãi quay người định rời đi.

“Tôn bà bà đến sớm vậy là có chuyện gì sao?” Một giọng nữ êm dịu vang lên từ trong trướng, trong trẻo như buổi sớm mai.

Tôn bà bà lập tức mỉm cười quay lại: “Tiểu Liên, ngươi tỉnh rồi à. Ta không có việc gì lớn, chỉ qua xem ngươi có cần gì không thôi.”

Tô Liên Y mỉm cười, khẽ đưa tay ra: “Bà mau vào đi, sương sớm lạnh lắm.”

Tôn bà bà bước vào trướng của Tô Liên Y.

“Giờ này sao bà chưa đến hầu Thánh nữ dậy chải tóc?” Tô Liên Y hỏi, vừa lấy nước sôi thị vệ mang đến, vừa pha trà, rồi cẩn thận dâng cho bà.

Tôn bà bà đưa tách trà lên, hít nhẹ hương trà, ánh mắt lóe lên vẻ tinh ý: “Thánh nữ à, chắc còn đang cùng gã sủng nam nào đó quấn quýt, làm sao mà dậy sớm được?” Loại trà này rõ ràng là thượng hạng, bình thường trong trướng của Thánh nữ còn hiếm thấy, huống chi là ở chỗ một tiểu tỳ như Tô Liên Y.

Tôn bà bà lập tức hiểu ra điều vẫn khiến mình băn khoăn ban nãy. Thì ra, trà này hẳn do Ngọc hộ vệ đưa đến. Với tính keo kiệt của Thánh nữ, làm gì chịu tốt bụng mà tặng trà quý cho Tiểu Liên?

“Nam sủng? Quấn quýt?” Tô Liên Y giả vờ kinh ngạc, nhưng trong lòng đã đoán được bảy tám phần.

Tôn bà bà khẽ cười khẩy: “Ngốc à, đừng tưởng Thánh nữ là hạng trong sạch gì. Trước đây…” Bà ta hạ giọng: “Thật ra, ả vốn chỉ là kỹ nữ, sau này được chọn lên mới phong làm Thánh nữ. Dù khoác danh Thánh, bản tính d*m đ*ng khó đổi, làm sao rời nổi đàn ông.” Trong lòng bà ta nhanh chóng tính toán, giờ Thánh nữ và Ngọc hộ vệ đã trở mặt, một bên muốn lôi kéo Tiểu Liên, một bên cũng không chịu kém. Mà xét tình hình hiện tại, rõ ràng Ngọc hộ vệ đang chiếm ưu thế. Dù sao đi nữa, kết thân với Tiểu Liên là quyết định chẳng bao giờ thiệt.

Lần này, Tô Liên Y không còn giả vờ tỏ vẻ “ngây thơ” nữa. Sau chút ngạc nhiên, nàng khẽ mỉm cười dịu dàng: “Xem ra Thánh nữ đại nhân cũng có vận mệnh trắc trở. Hơn nữa, thánh nhân còn cần kết phối để nối dõi, huống chi là phàm nhân như chúng ta.”

Tôn bà bà cười khẽ mấy tiếng, rồi nhấp vài ngụm trà: “Ngươi và Ngọc hộ vệ…”

“Hả?” Tô Liên Y nghiêng đầu hỏi, giọng nhẹ mà trong.

Tôn bà bà hơi lúng túng: “Ngọc hộ vệ đối với ngươi rất tốt đó.”

Tô Liên Y khẽ cười: “Bà thật là nghĩ nhiều rồi.” Một câu nhẹ tênh, khéo léo khiến Tôn bà bà không tiện hỏi thêm.

Tôn bà bà ngẩn người. Không hiểu sao, trong khoảnh khắc ấy, bà ta bỗng cảm thấy Tiểu Liên không hề đơn giản như vẻ ngoài mềm yếu của mình. Như lúc này đây, cô gái ấy khiến người ta nhìn mà chẳng sao đoán được lòng.

Tô Liên Y cụp mắt xuống, che giấu tia sáng lóe lên nơi đáy mắt: “Tôn bà bà, tuy Thánh nữ đại nhân vốn không có thói quen dậy sớm, nhưng nay khác rồi. Hôm qua xảy ra chuyện của Lý bà bà, e rằng người vẫn chưa nguôi giận, sáng nay có thể sẽ dậy sớm. Ta khuyên bà nên quay về hầu bên cạnh, lỡ Thánh nữ tỉnh dậy mà không thấy, sợ rằng sẽ trách tội.”

Tôn bà bà vốn định nhân lúc Thánh nữ còn chưa dậy mà đến làm thân với Tiểu Liên, nhưng nghe lời ấy thấy rất có lý, đành cáo lui, quay về trướng của Thánh nữ.

Tô Liên Y dùng xong bữa sáng, xách theo hòm gỗ đến chỗ Lý bà bà, vẫn như thường lệ ân cần thay thuốc, trò chuyện vài câu rồi rời đi, sang trướng của hai bệnh nhân bị ôn dịch ở thôn làng Ngọa Long.

Sau hai ngày điều trị, cả hai đều hồi phục nhanh chóng.

Người bệnh nặng đã tỉnh lại từ rạng sáng, được thị vệ đút thuốc xong liền tiếp tục ngủ. Còn người bệnh nhẹ đã có thể đứng dậy đi lại, chỉ là cơ thể vẫn yếu, đi nhanh thì ho. Tô Liên Y mang đến thứ thuốc thanh mốc mới điều chế, chỉ giảm bớt liều so với trước.

Hai bệnh nhân cảm kích không ngớt, miệng không ngừng cảm ơn. Cùng lúc đó, Tôn bà bà vừa quay lại trướng Thánh nữ An Liên, chưa kịp hành lễ, liền bị ném thẳng một chiếc chén sứ còn nửa bát canh an thần trúng vào trán. Máu lập tức tuôn xối xả.

“Thánh… Thánh nữ đại nhân, lão nô không hề tự ý bỏ vị trí! Lão nô chỉ là sợ người kinh động, nên qua chỗ Tiểu Liên xin ít thuốc an thần để chuẩn bị cho người thôi…” Tôn bà bà run rẩy, vừa che đầu vừa nói. Trong lòng không khỏi thầm kinh hãi, Tiểu Liên quả là liệu sự như thần, sao nàng lại đoán trúng Thánh nữ hôm nay phá lệ dậy sớm đến vậy?

Tô Liên Y đương nhiên biết An Liên sẽ dậy sớm. Không chỉ vậy, nàng còn biết đêm qua ả hoàn toàn không ngủ được, dù miễn cưỡng chợp mắt cũng gặp toàn ác mộng.

Vì sao ư? Tất nhiên là vì bát canh an thần có “thêm vị” mà nàng đã chuẩn bị. Trong đó có gì ư? — Thạch xương bồ!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.