Thác Bạt Nguyệt đến đây là vì Vân Phi Tuân, vậy thì hắn rất muốn xem… Tô Liên Y sẽ ứng phó ra sao.
Nghĩ vậy, Hạ Dận Tu liếc mắt về phía Tô Liên Y, ánh nhìn mang theo sự khiêu khích ngầm.
“Nguyệt công chúa, hôm nay nếu nàng chỉ ra một cái tên, trẫm sẽ làm chủ cho nàng. Nếu bỏ lỡ hôm nay, e rằng trẫm cũng lực bất tòng tâm.”
Ý hắn là, với tư cách Hoàng đế, hắn rất “dân chủ”.
Thác Bạt Nguyệt nhất thời cuống lên, lỡ miệng thốt ra: “Phi Tuân ca ca… không, không đúng, là Vân Phi Tuân Vân tướng quân…” Giọng nói càng lúc càng nhỏ.
Trên đại điện không hề vang lên tiếng cười nhạo, nhưng trong lòng mỗi người đều đã cười thầm không chỉ một hai lần. Vừa chế giễu sự khinh suất của Công chúa nước Huyền, vừa chờ xem trò hay của kỳ nữ Loan Quốc, Tô Liên Y. Dù sao trước đó, Tô Liên Y từng thẳng thắn tuyên bố, ai dám đến Vân phủ cầu hôn, chính là tuyên chiến với Tô Liên Y nàng.
Giờ Công chúa nước Huyền đích danh gọi Vân tướng quân, xem Tô Liên Y sẽ chọn đối đầu với Công chúa nước Huyền, hay là đối đầu với đương kim Hoàng thượng.
Vân Phi Tuân đang nói chuyện dang dở với Thôi Bằng Nghị bỗng cứng người, khó tin nhìn về phía Thác Bạt Nguyệt.
Đáng tiếc, Thác Bạt Nguyệt đã quay đầu đi. Vân Phi Tuân không nhìn thấy biểu cảm của nàng ta, nhưng lại thấy rõ những ánh mắt xung quanh, kẻ thì ngưỡng mộ, kẻ thì chờ xem náo nhiệt.
Hạ Dận Tu nhướng mày nhìn Tô Liên Y, ý cười trong mắt càng thêm đậm.
Trong hàng ngũ triều thần, có hai người cũng hoảng hốt nhìn về phía Tô Liên Y — một là Vân Trung Hiếu, một là Vân Phi Dương. Ở khu nữ quyến, Vân phu nhân cũng vượt qua bao nhiêu cái đầu người nhìn về phía Tô Liên Y, ánh mắt tràn đầy lo lắng.
Sau đó, tất cả mọi người trong đại điện đều nhìn về phía Tô Liên Y.
Nếu ánh mắt của con người có hình dạng, thì lúc này Tô Liên Y e rằng đã bị đâm thành cái sàng.
Tô Liên Y đang làm gì? Nàng không cúi đầu, không rũ mắt, thẳng thắn tiếp nhận ánh nhìn chăm chú của hàng ngàn người. Trên gương mặt nàng là nụ cười hoàn mỹ không một kẽ hở — nụ cười ấy, trên lớp trang điểm tinh xảo, vừa xinh đẹp vô song, lại vừa mỉa mai đến cực điểm.
Trong lòng mọi người không hẹn mà cùng thở dài, quả không hổ danh là Tô Liên Y. Đến lúc này rồi mà vẫn có thể cười được, xem ra nàng đã sớm có đối sách trong lòng. Nghĩ kỹ lại, thiên hạ này làm gì có chuyện gì mà Tô Liên Y không giải quyết được? Nguyệt công chúa nước Huyền e rằng cũng chỉ là việc nhỏ. Mọi người cũng chẳng cần lo lắng, cứ chờ xem kịch hay là được.
Chỉ có Hạ Sơ Huỳnh mới biết, vào đúng khoảnh khắc này, trong lòng Tô Liên Y đang cuộn trào sóng lớn đến mức nào.
Một tay Tô Liên Y siết chặt tay Sơ Huỳnh, mồ hôi lạnh túa ra. Tay còn lại, theo bản năng đặt lên bụng dưới của mình.
Sau đó đã xảy ra chuyện gì, Tô Liên Y không nhớ rõ, ngay cả Hạ Sơ Huỳnh cũng không nhớ nổi. Trong đầu Tô Liên Y trống rỗng, còn trong lòng Sơ Huỳnh chỉ còn đầy ắp lo lắng.
Yến tiệc kết thúc, Sơ Huỳnh cùng Tô Liên Y rời khỏi cung.
Dưới ánh đèn cung điện, sắc mặt Tô Liên Y càng lúc càng tái nhợt. Đến khi lên xe ngựa, lúc Sơ Huỳnh định cáo từ, Tô Liên Y bỗng nắm chặt tay nàng, tháo bỏ lớp ngụy trang, giọng run rẩy: “Sơ Huỳnh, hôm nay ta đến chỗ ngươi… giúp… giúp ta!”
Hạ Sơ Huỳnh giật mình kinh hãi, vội vàng nhảy lên xe ngựa, không nói hai lời liền dặn phu xe đánh xe thẳng về phủ Công chúa.
“Liên Y, ngươi sao vậy? Liên Y, đừng dọa ta! Ta giúp ngươi, ta nhất định sẽ giúp ngươi! Ngươi là tỷ muội tốt nhất đời này của ta, ta không giúp ngươi thì giúp ai đây?”
Tô Liên Y vóc người cao gầy, lúc này lại cúi đầu, vùi mặt vào bờ vai nhỏ bé của Sơ Huỳnh.
“Đến phủ Công chúa thì lập tức tìm đại phu, phải bí mật đi tìm, ta không muốn chuyện này truyền ra ngoài.”
Sơ Huỳnh trợn to hai mắt, sắc mặt tái mét: “Liên Y, đừng làm ta sợ… rốt cuộc ngươi bị làm sao vậy?” Dù hỏi như vậy, trong lòng nàng đã chuẩn bị cho khả năng tệ nhất.
“Ta… ta đau bụng.” Nói xong câu này, Tô Liên Y liền im lặng, nghiến răng chịu đựng cơn đau.
Thai kỳ vốn dĩ không ổn định, phụ nữ mang thai tối kỵ vui buồn quá độ hay lao lực. Hôm nay Tô Liên Y vì sĩ diện, trước mặt đầy triều văn võ cùng gia quyến bị dồn vào thế khó, vừa uất vừa tức, đã xuất hiện dấu hiệu sảy thai.
Phủ Công chúa cách hoàng cung không xa, chẳng mấy chốc đã tới nơi.
Khoảnh khắc trước còn dựa vào vai Sơ Huỳnh, nhẫn nhịn đau đớn, đến khi xe ngựa dừng lại, Tô Liên Y lập tức ngồi thẳng người, như thể không có chuyện gì xảy ra, tự mình xuống xe, bước đi vững vàng vào phòng của Sơ Huỳnh.
Sơ Huỳnh mồ hôi lạnh toát khắp người, lo lắng đến mức tim như muốn nhảy khỏi cổ họng, nhưng trong lòng lại không khỏi oán trách tính cách quá sĩ diện của Tô Liên Y, thà cắn răng chịu đựng, cũng tuyệt không chịu tỏ ra yếu đuối.
…
Trong phòng của Sơ Huỳnh, danh y nổi tiếng nhất kinh thành sau khi bắt mạch cho Tô Liên Y liền kê đơn. Được Sơ Huỳnh căn dặn kỹ lưỡng tuyệt đối không được tiết lộ tin tức, vị đại phu mới rời đi.
Thuốc được sắc xong, là thuốc an thai. Sơ Huỳnh đích thân cầm bát thuốc, từng chút một đút cho Tô Liên Y uống.
Sự kiên cường nhẫn nhịn của Tô Liên Y khiến nước mắt trong hốc mắt Sơ Huỳnh không ngừng chực trào.
“Đỡ hơn chưa?” Dù thân thể khó chịu, Tô Liên Y vẫn rất nhanh uống cạn bát thuốc.
“Ừ, không sao rồi.” Tô Liên Y thở dài một hơi, thấy bộ dạng sắp khóc của Sơ Huỳnh thì mỉm cười, đưa tay nhẹ nhàng v**t v* gò má nàng.
“Đồ ngốc, đừng khóc, ta không sao.”
Sơ Huỳnh gật đầu liên tục: “Ừ, đúng vậy, không sao. Phụ nữ khi mang thai giai đoạn đầu ít nhiều đều như thế, lúc trước ta cũng vậy, cho nên đừng để trong lòng, uống thuốc là ổn thôi.”
Tô Liên Y cười yếu ớt: “Đồ ngốc, thân thể ta thế nào, vì sao suýt sảy thai, chẳng lẽ ta không biết? Ngươi quên rồi sao, Hy Đồng được sinh ra như thế nào?”
Sơ Huỳnh thoáng lúng túng. Những lời nàng vừa nói chỉ có thể an ủi nữ nhân bình thường, với một thần y như Tô Liên Y thì sao có thể qua mắt.
“Sao ta có thể quên được? Nếu không có ngươi, ta và Hy Đồng đều không còn mạng, mạng của chúng ta đều là do ngươi cứu.”
Tô Liên Y bất lực trợn mắt: “Đừng nói mấy lời sến súa như vậy được không? Mạng của ngươi là Thái hậu ban cho, mạng của Hy Đồng là do ngươi, liên quan gì đến ta chứ?”
Nhờ cuộc đối thoại ấy, bầu không khí bi phẫn trong phòng cũng dịu đi không ít. Đúng lúc này, ngoài cửa có nha hoàn vào bẩm báo, nói rằng Vân tướng quân đã đến đón Quận chúa Liên Y.
Nghe vậy, Tô Liên Y suy nghĩ một lát, rồi nói: “Cứ nói ta và Công chúa ôn chuyện cũ vài ngày, bảo hắn về trước đi.”
Sơ Huỳnh kinh ngạc: “Các ngươi là phu thê, ngươi lại đang như vậy, vì sao không để hắn biết?”
Đáng lẽ phải để Vân Phi Tuân biết Tô Liên Y đã chịu tổn hại thế nào, không thể để con tiện nhân kia đạt được mục đích. Nhưng câu sau nàng không dám nói ra, sợ kích động Tô Liên Y.
Sơ Huỳnh nghĩ gì, sao Tô Liên Y lại không biết?
“Đừng nhìn Phi Tuân ngày thường ít nói, thật ra tính khí rất nóng nảy. Nếu hắn biết ta vì chuyện này mà suýt sảy thai, đừng nói là xông vào hoàng cung làm loạn, e rằng đến việc từ quan cũng có thể làm ra. Cho nên tạm thời đừng nói cho hắn biết. Đợi ta từ từ nghĩ ra đối sách, vừa không tổn hại quan hệ hai nước, để hòa thân thuận lợi, lại không để Thác Bạt Nguyệt gả vào Vân phủ.” Giọng nói của Tô Liên Y tuy yếu ớt, nhưng ngữ khí lại vô cùng kiên quyết.
“Được.” Sơ Huỳnh gật đầu đồng ý, sai nha hoàn truyền lời ra ngoài. Thế nhưng trong lòng nàng vẫn không khỏi lo lắng, thật sự có cách như vậy sao? Nàng muốn giúp Liên Y, nhưng rốt cuộc phải làm thế nào đây?
…
Suýt sảy thai, dù là ở cổ đại hay hiện đại, đều không phải chuyện nhỏ. Ngay cả ở thời đại công nghệ phát triển, những trường hợp như vậy cũng phải nằm viện theo dõi nhiều lần.
Chuyện sảy thai có thể lớn có thể nhỏ, nếu xử lý không tốt, tổn thương đến t* c*ng thì rất dễ hình thành sảy thai quen dạ, đến lúc đó muốn giữ thai lại càng khó. Có những ca sảy thai còn dẫn đến các bệnh phụ khoa, mà với trình độ y thuật của Loan quốc, căn bản là khó lòng chữa khỏi.
Mấy ngày tiếp theo, Tô Liên Y không trở về phủ, mà ở lại phủ Công chúa dưỡng bệnh. Bản thân nàng là đại phu, tự biết phải làm thế nào để an thai, giảm áp lực tinh thần, tạm thời tự biến mình thành con đà điểu, vùi đầu tránh né, không nghĩ đến những chuyện phiền lòng, tìm việc khác để phân tán tâm trí.
Nàng không lo trong mấy ngày ngắn ngủi ấy Vân Phi Tuân sẽ bị Thác Bạt Nguyệt làm gì. Nàng hiểu rõ Vân Phi Tuân, càng tin tưởng hắn; nếu hắn có thể dễ dàng thay lòng đổi dạ như vậy, thì đã không phải là Vân Phi Tuân cộc cằn, bướng bỉnh, ít nói lại nóng nảy kia.
Vậy mấy ngày này Tô Liên Y làm gì?
Đáp án: vẽ tranh.
Thư pháp và hội họa là những thứ dễ dưỡng tính nhất. Lại thêm nàng đã đáp ứng yêu cầu của ông chủ hiệu sách Đình Phong, sẽ vẽ vài bức để mở mang tầm mắt cho đối phương, k*ch th*ch hắn tiếp tục dốc sức nghiên cứu hội họa phác họa. Mục đích sau cùng vẫn chỉ có một, khiến Mộ Diệp Phàm tiếp tục sản xuất loại giấy dày chất lượng cao, cung cấp cho nàng dùng vẽ bản thảo.
Còn vẽ cái gì, lại là cả một môn học vấn.
Người hiện đại luyện vẽ phác họa thường hay vẽ người già, vì nếp nhăn trên da là thứ tốt nhất để rèn luyện bút pháp. Nhưng Tô Liên Y không ngốc đến mức đi vẽ mấy ông lão, bởi cho dù vẽ sống động đến đâu thì cũng vẫn là ông lão, ai rảnh rỗi mà thích ngắm ông lão cho vui?
Đã vẽ, thì phải vẽ mỹ nhân.
Trong mắt Tô Liên Y, nữ tử đẹp nhất thiên hạ không ai khác ngoài Hạ Sơ Huỳnh. Nhưng Sơ Huỳnh đường đường là công chúa một nước, sao có thể đem dung nhan công chúa vẽ lên giấy cho người ngoài thưởng lãm, thậm chí là khinh nhờn?
Thế là Tô Liên Y liền nghĩ đến… kỹ nữ thanh lâu.
Đã là danh kỹ, hoa khôi, một đêm đáng giá ngàn vàng tất nhiên phải có sức hút riêng. Cho dù Mộ Diệp Phàm không bị chinh phục bởi kỹ thuật vẽ của nàng, chỉ cần bị dung mạo hoa khôi hấp dẫn cũng coi như thành công. Cuối cùng, Tô Liên Y bỏ ra số tiền lớn, thuê đến ba đại danh kỹ nổi tiếng nhất kinh thành.
Nhất thời, tin tức này lan truyền nhanh chóng.
Ba đại hoa khôi kinh thành lại cùng lúc bị một người bao trọn, mà người đó không ai khác, chính là Quận chúa Liên Y.
Một số người trong cung biết nội tình không khỏi nảy sinh ý nghĩ bỉ ổi: chẳng lẽ Quận chúa tự biết địa vị mình nguy hiểm, nên mời hoa khôi về học “ngự phu thuật”, để củng cố địa vị hay sao? Hừm, thật khiến người ta mong chờ.
Năm ngày sau, Tô Liên Y hoàn toàn không hay biết, lại vô cùng vô tội dưỡng xong thân thể, ôm theo ba bức mỹ nhân đồ xuất hiện trước cửa hiệu sách Đình Phong. Trước khi bước vào, nàng tự tin mỉm cười…
Nàng nhất định sẽ mã đáo thành công, khiến Mộ lão bản kiến thức được chân chính mị lực của hội họa phác họa, để hắn từ nay về sau không ngừng không nghỉ sản xuất loại giấy chuyên dụng kia.