Thiên Kim Danh Y

Chương 441



Hôm nay, Hiệp Sách Đình Phong đông nghịt người, khắp nơi đều là khách đến chọn sách, mua bút. Nghĩ lại thì hẳn là các học đường đang vào kỳ nghỉ.

Tô Liên Y ôm tranh bước vào, lập tức thu hút không ít ánh nhìn. Dù sao thì Hiệp Sách Đình Phong xưa nay rất hiếm nữ tử lui tới. Nữ nhân Loan Quốc tuy không đến mức “đại môn bất xuất, nhị môn bất mại” như Trung Hoa cổ đại, nhưng phần lớn khi ra ngoài cũng chỉ ghé tiệm vải, cửa hàng phấn son. Những cô nương thực sự đọc sách viết chữ đều xuất thân từ gia đình phú quý, mà đã là tiểu thư nhà giàu thì mua sách mua bút nào cần tự mình đến thư uyển, tự có hạ nhân thay mặt lo liệu.

Vì thế, mọi người không khỏi ngạc nhiên: Nữ tử xinh đẹp, khí chất lại quý phái kia rốt cuộc là ai?

Chỉ thấy nàng khoác một chiếc áo choàng hồ ly màu tím nhạt, cổ áo viền lông hồ ly đã được nhuộm màu đặc biệt, vừa cao quý vừa hoa lệ. Áo choàng dài chấm đất, che đi đường cong thân thể nhưng vẫn khiến người ta cảm nhận được dáng vóc cao ráo, thon thả. Nàng đứng yên nơi cửa, tay ôm tranh cuộn, tĩnh lặng như tranh vẽ — đúng là dáng vẻ “xuất ô nhiễm nhi bất nhiễm, đình đình ngọc lập” trong thơ văn.

“Trương chưởng quỹ, xin hỏi Mộ lão bản có ở đây không?” Tô Liên Y thấy Trương chưởng quỹ mỉm cười đi tới, liền khách khí hỏi.

Trương chưởng quỹ vừa định hành lễ, đã bị Tô Liên Y khẽ giữ lại, lập tức hiểu ý nàng không muốn bại lộ thân phận. Ông cười nói: “Tô cô nương, thật trùng hợp, Đông gia của chúng ta vừa mới đến. Xin cô nương chờ giây lát, tiểu nhân lên bẩm báo ngay.”

Tô Liên Y mỉm cười gật đầu, đưa mắt nhìn theo Trương chưởng quỹ bước lên lầu ba.

Nàng tùy ý lật xem sách trên kệ, mặc kệ những ánh mắt dò xét sáng tối xung quanh. Không lâu sau, Trương chưởng quỹ vội vàng quay lại: “Tô cô nương, mời theo tôi.”

“Làm phiền chưởng quỹ rồi.” Tô Liên Y nhẹ nhàng theo sau.

Vẫn là tầng ba. Dù tầng một tầng hai chật kín người, tầng ba lại vắng lặng khác thường. Các sĩ tử cầu công danh hiển đạt vốn không cần học những thứ thuộc về nông – công – kỹ, vì vậy tài tử căn bản khinh thường đặt chân lên đây.

Tầng ba của nhà sách gần như đã trở thành phòng làm việc riêng của Mộ Diệp Phàm.

Mộ Diệp Phàm vẫn mặc áo vải thô, chỉ khác hôm nay là toàn thân màu trắng, cổ áo và tay áo viền những đường sọc đen. Kiểu phối màu đen – trắng này ở thời hiện đại không hề hiếm thấy, nhưng ở Loan Quốc thì chưa từng có ai mặc. Những đường sọc ấy tạo cho người ta cảm giác nghiêm cẩn, thường chỉ xuất hiện trong các loại chế phục thời hiện đại.

Không thể không nói, cách ăn mặc của Mộ Diệp Phàm khiến người ta sáng mắt. Chính nét hiện đại hiếm thấy ấy, lại vô tình mang đến cho Tô Liên Y một cảm giác thân quen khó tả.

“Mộ lão bản, buổi sáng tốt lành.” Tô Liên Y chủ động lên tiếng.

Mộ Diệp Phàm đặt sách xuống, đứng dậy. Gương mặt nho nhã mang theo nụ cười ôn hòa:

“Thảo dân bái kiến Quận chúa.”

“Mộ lão bản không cần đa lễ. Hiện giờ ta chỉ là Tô Liên Y làm ăn buôn bán, không phải quận chúa hay quan viên gì cả. Ta cũng là thật lòng muốn kết giao bằng hữu với Mộ lão bản.”

Tô Liên Y cười híp mắt, mục đích thì rất đơn giản: để Mộ Diệp Phàm tiếp tục sản xuất loại giấy dày kia.

Trương chưởng quỹ đứng bên cạnh cười góp lời: “Quận chúa không biết đó thôi, từ ngày nghe nói người sẽ mang tranh tới, Đông gia nhà chúng ta ngày nào cũng đích thân đến chờ. Ai cũng tưởng một hai ngày là người tới, nào ngờ chờ ròng rã năm ngày.”

Tô Liên Y khẽ thở dài: “Thật xin lỗi Mộ lão bản và Trương chưởng quỹ, mấy ngày trước thân thể ta có chút không ổn, nên khó mà đến được.”

Khóe môi Mộ Diệp Phàm thoáng cong lên một nụ cười đầy ẩn ý, nhưng chỉ trong chớp mắt đã thu lại, không để ai kịp phát giác.

Trương chưởng quỹ hoàn toàn không hay biết, cười nói tiếp: “Quận chúa nói vậy là khiêm tốn quá rồi. Không chỉ Đông gia mong đợi tác phẩm của người, mà lão già này cũng ngày ngày trông ngóng.”

“Chưởng quỹ quá lời rồi. Ta nào phải danh gia hội họa gì, đâu dám xưng là đại tác phẩm. Chỉ là vẽ chơi cho vui thôi.” Vừa nói, Tô Liên Y vừa tháo dây buộc, chậm rãi mở cuộn tranh trong tay.

Mộ Diệp Phàm cúi mắt nhìn tờ giấy dần dần trải ra, trong ánh mắt cũng hiện lên vẻ chờ mong.

“Trời ơi! Diệu! Thật sự quá diệu!” Trương chưởng quỹ chẳng màng thân phận tuổi tác, không kìm được thốt lên: “Chỉ vài nét bút mà vẽ người sinh động như thật, hoàn toàn vượt xa tranh thủy mặc truyền thống! Nhìn tranh mà cứ như đang nhìn người thật trước mặt. Ta sống đến từng này tuổi, đây là lần đầu tiên thấy thần tác như vậy!”

Mộ Diệp Phàm tuy không nói lời nào, nhưng đôi mắt đã mở to, con ngươi khẽ giãn ra, ánh nhìn tràn đầy kinh diễm khi dừng lại trên nữ tử trong tranh.

Tô Liên Y khiêm tốn nói: “Xưng là thần tác thì quá lời rồi, chẳng qua chỉ là cách vẽ khác biệt mà thôi. Lối vẽ phác họa này ta cũng chỉ học mấy năm, chưa lĩnh hội được tinh túy. Nhưng với linh tính và thiên phú của Mộ lão bản, e rằng chỉ cần luyện thêm một năm nữa, liền có thể vượt qua ta.”

Mộ Diệp Phàm vẫn bất động, chăm chú nhìn nữ tử trong tranh. Trong lòng Tô Liên Y khẽ cười thầm, xem ra “mỹ nhân kế” đã thành công. Khi ấy nàng đã nghĩ, dù Mộ lão bản không coi trọng bút pháp của nàng, chỉ cần bị người trong tranh hấp dẫn cũng coi như đạt được mục đích.

Mộ Diệp Phàm đưa ngón tay thon dài, trắng nõn chỉ vào búi tóc bên tai nữ tử trong tranh: “Đường nét ở chỗ này, quả thực xử lý tốt hơn ta. Rối mà không loạn, có trật tự rõ ràng. Hơn nữa ở vị trí này.” Hắn lại chỉ sang một chỗ khác, “cố ý làm nhòe bột than, khiến đường nét mềm đi, trông càng chân thật.”

Tô Liên Y gật đầu: “Đúng vậy, mắt nhìn rất tinh.”

Mộ Diệp Phàm liếc mắt sang bên. Trương chưởng quỹ hiểu ý, liền lấy cớ xuống dưới xử lý việc làm ăn, xoay người rời đi.

Tầng ba rộng lớn, chỉ còn lại Tô Liên Y và Mộ Diệp Phàm.

Mộ Diệp Phàm lại chỉ ra vài chỗ, đưa ra thắc mắc, còn Tô Liên Y thì kiên nhẫn giải đáp, chẳng khác nào đang giảng bài.

Tô Liên Y nhận ra những câu hỏi của Mộ Diệp Phàm vừa sắc bén vừa thực tế, đủ thấy hắn thật sự đã sinh lòng yêu thích tranh phác họa. Nàng mừng rỡ hỏi: “Vậy nói như thế, Mộ lão bản sẽ tiếp tục sản xuất loại giấy dùng cho phác họa chứ?”

Mộ Diệp Phàm nhướn mày: “Giấy phác họa? Tên hay đấy. Vậy cứ theo ý quận… à không, theo ý Tô cô nương, loại giấy ấy về sau sẽ được gọi là giấy phác họa, và sẽ bày bán tại Hiệp Sách Đình Phong.”

Thấy mục đích đã đạt được, Tô Liên Y vô cùng vui vẻ: “Thật tốt quá! Nếu vậy, ta đặt trước mười thước.” Coi như trút được một tâm sự lớn trong lòng.

“Ngồi đi.” Mộ Diệp Phàm giơ tay, làm động tác mời.

Lúc này Tô Liên Y mới chợt nhận ra, mình đứng đây đã lâu mà chưa hề có ai mời ngồi. Không chỉ nàng, ngay cả Mộ Diệp Phàm và Trương chưởng quỹ ban nãy cũng đều đứng xem tranh, toàn bộ tâm tư đều đặt lên bức họa.

Ngồi xuống rồi, Tô Liên Y mới để ý thấy bên cửa sổ có đặt một lò đất đỏ nhỏ, chế tác tinh xảo đáng yêu. Trên lò là một ấm tử sa nho nhỏ đang đun nước, hơi nước lượn lờ bốc lên. Đầu xuân ấm áp, nhàn nhã thư thái, lại thêm có thể tùy ý lật sách mà xem — không thể không khen gu thưởng thức của Mộ Diệp Phàm.

Giàu có cũng chia làm hai loại.

Một loại là giàu kiểu phất nhanh, người như vậy không biết hưởng thụ cuộc sống, ngoài vất vả kiếm tiền vẫn chỉ là vất vả kiếm tiền, ví như Tô Liên Y nàng.

Loại còn lại là giàu kiểu quý tộc, sinh ra đã chưa từng nếm mùi nghèo khó, không cần phấn đấu, thế giới của họ vĩnh viễn tao nhã, ung dung như Mộ Diệp Phàm trước mắt.

So sánh như vậy, Tô Liên Y quả thực có chút tự ti.

Tầng ba không ai lên tiếng, sự ồn ào bàn tán của các thư sinh ở tầng hai càng làm nổi bật sự tĩnh lặng nơi này, đúng là “chim kêu núi càng vắng”.

Mộ Diệp Phàm nhấc ấm tử sa nhỏ, rót nước sang một ấm tử sa tinh xảo hơn. Ngay sau đó, hương trà lan tỏa khắp gian phòng.

“Bên ngoài người ta chỉ nói quận chúa thích quyền mưu:” Mộ Diệp Phàm nhàn nhạt nói: đồng thời rót cho Tô Liên Y một chén trà: “Nhưng theo Mộ mỗ thấy, điều quận chúa thực sự chấp niệm, lại chính là hội họa.”

Thích quyền mưu?!

Trán Tô Liên Y lập tức hiện ra mấy vạch đen. Nàng khi nào lại thích quyền mưu? Nhưng nghĩ lại, từ khi vào kinh thành, nàng thăng tiến quá nhanh, bị người không rõ nội tình đánh giá như vậy, cũng không phải không có lý.

“Thật ra cũng đáng xấu hổ.” Liên Y nói: “Ta vốn không thích vẽ tranh. Năm đó học vẽ, cũng chỉ vì muốn học y.”

Trà này thật thơm! Đây đúng là lần đầu tiên nàng cảm thấy trà ngon đến vậy.

Mộ Diệp Phàm khẽ nhướng mày: “Tuy Mộ mỗ chỉ là dân thường, nhưng giao du cũng không ít. Yến tiệc trong cung năm ngày trước, ta cũng nghe phong thanh. Chuyện công chúa nước Huyền muốn hòa thân với Phiêu Kỵ tướng quân, nay đã truyền khắp nơi. Quận chúa danh chấn kinh thành, từng nói rõ tuyệt không cho phu quân nạp thiếp. Giờ công chúa nước Huyền lại đích danh Phiêu Kỵ tướng quân, theo lẽ thường, quận chúa hẳn phải sốt ruột mới đúng. Vậy mà ai ngờ, quận chúa vẫn có thể ngồi đây, cùng tại hạ luận bàn về tranh vẽ. Như thế, còn chưa đủ chứng minh quận chúa chấp niệm với hội họa sao?”

“…” Tô Liên Y câm nín. Mộ lão bản trước mặt này cũng thẳng thắn quá rồi thì phải? Nàng biết trả lời thế nào đây? Chẳng lẽ nói năm ngày qua nàng cố ý tránh né những chuyện này để dưỡng thai? Hay nói vì chuyện công chúa nước Huyền mà nàng suýt tức đến sảy thai? Nàng vốn sĩ diện, sao có thể nói ra những lời ấy được.

“Binh đến thì chặn, nước dâng thì đắp đất.”

Mộ Diệp Phàm chậm rãi nhấp một ngụm trà thơm: “Chặn thế nào? Đắp ra sao?”

Vốn phụ nữ mang thai tính khí đã dễ bốc hỏa, đối mặt với dáng vẻ điềm nhiên như đã nhìn thấu mọi việc của Mộ Diệp Phàm, Tô Liên Y lập tức nổi giận. Nhưng lý trí vẫn còn đó, nàng không muốn trở mặt: “Chặn thế nào, đắp ra sao, đó đều là việc riêng của ta chứ? Nếu ta nhớ không lầm, đây mới là lần gặp thứ hai giữa ta và Mộ lão bản, còn chưa được xem là quen biết. Mộ lão bản hỏi han cặn kẽ như vậy, chẳng phải là thất lễ sao?”

Chết tiệt, ai ai cũng bắt nạt Tô Liên Y nàng! Đến cả người xa lạ cũng dám chèn ép nàng ư? Thật coi nàng dễ bị ức h**p lắm sao!? Cùng lắm thì không dùng giấy nhà hắn nữa, chẳng qua chỉ là một xưởng giấy mà thôi, nàng có tiền, tự mở một cái chơi cũng được!

Mộ Diệp Phàm không hề có phản ứng gì trước cơn giận đột ngột của Tô Liên Y, vẫn bình thản như cũ, chỉ là trong ánh mắt thoáng hiện vẻ thất vọng nhàn nhạt.

“Quận chúa Liên Y dĩ nhiên không biết đến Mộ Diệp Phàm ta chỉ là một kẻ thường dân áo vải. Nhưng Mộ mỗ đối với Quận chúa Liên Y, đã thần giao từ lâu. Quận chúa chủ trương một đời một kiếp một người, Mộ mỗ cũng vậy. Có lẽ quận chúa sẽ không tin, nhưng đến nay Mộ mỗ vẫn chưa từng có thê thiếp, chỉ chờ người nữ tử có thể cùng ta một đời một kiếp xuất hiện.”

Tô Liên Y sững người.

Mộ Diệp Phàm chậm rãi đứng dậy, thong thả bước đến bên cửa sổ, nhìn dòng người qua lại ngoài phố.

“Thật ra ta cũng không thích vẽ vời gì cái gọi là phác họa. Ngày ấy vẽ một bức, cũng chỉ là vì nhất thời mới mẻ. Giờ ta cũng không thích nữa. Việc tiếp tục làm loại giấy lỗ vốn kia, cũng chỉ vì nhu cầu của quận chúa. Có lẽ vì đã thần giao, nên cảm giác ta dành cho quận chúa không phải là người xa lạ, mà là bằng hữu, là tri kỷ. Vì thế hôm nay mới cho chưởng quỹ lui xuống, mạo muội hỏi chuyện. Nếu có đường đột, là lỗi của Mộ mỗ.”

“Việc này…” Tô Liên Y hiếm khi hành động theo cảm tính, nào ngờ lần bốc đồng này lại làm tổn thương người khác.

“Nếu không còn chuyện gì khác, quận chúa xin cứ về trước. Mộ mỗ còn có vài việc gấp cần xử lý.” Chưa đợi Tô Liên Y nói hết, Mộ Diệp Phàm đã nhàn nhạt cắt ngang.

Trong lòng Tô Liên Y khẽ thở dài, xem ra chuyện giấy phác họa lần này coi như đổ bể, đành nghĩ cách khác vậy.

“Còn về giấy phác họa.” Mộ Diệp Phàm tiếp lời: “Quận chúa đã đặt mười thước, năm ngày sau đến lấy. Loại giấy này quá dày, rất khó hong khô, nên chế tác phức tạp hơn giấy thường.”

“Ngươi vẫn tiếp tục làm giấy phác họa sao?” Tô Liên Y không nhịn được hỏi.

“Ừ.” Mộ Diệp Phàm đáp hờ một tiếng, ánh mắt không hề chuyển đi nửa phần.

“Vậy ngươi còn vẽ không?” Tô Liên Y lại hỏi.

“Không vẽ.” Mộ Diệp Phàm đáp: “Vừa rồi đã nói, Mộ mỗ không thích hội họa.”

“Giấy vừa tốn công lại lỗ vốn, ngươi lại không dùng, vì sao vẫn làm?” Tô Liên Y truy hỏi.

“Nguyên nhân, ta đã nói rồi.” Nói xong, Mộ Diệp Phàm ngồi lại chỗ cũ, tiếp tục lật xem sách trong tay, tựa như trong gian phòng này ngoài hắn ra chẳng còn ai khác.

Sau một phen ồn ào như vậy, cơn giận ban nãy của Tô Liên Y cũng đã nguôi đi không ít. Những câu hỏi của Mộ Diệp Phàm quả thực bốc đồng và thiếu lễ độ, nhưng nếu đúng như lời hắn nói, vì đã sớm thần giao, xuất phát từ sự quan tâm của bằng hữu thì những câu hỏi ấy cũng không hẳn là không thể chấp nhận.

Nghĩ kỹ lại, e rằng chính nàng đã quá nhạy cảm và nóng nảy mà thôi.

Rõ ràng người ta xuất phát từ hảo ý, vậy mà nàng lại như hỏa pháo, chạm một cái là bùng nổ, quả thật là thất lễ. Tô Liên Y ngồi lại đối diện bàn, thầm trách bản thân khác thường, cuối cùng đành quy hết nguyên nhân phát hỏa ấy cho việc mình đang mang thai.

“Đa tạ Mộ lão bản vừa rồi đã lo lắng cho ta. Nếu ngươi đã hỏi, ta cũng xin nói thật.”

Tô Liên Y thở dài một tiếng, nói: “Đừng thấy ta bề ngoài bình thản, thực ra cho đến lúc này, ta vẫn chưa có đầu mối gì, chỉ còn một dự tính xấu nhất.”

Nghe bốn chữ “dự tính xấu nhất”, Mộ Diệp Phàm lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu lên:

“Dự tính xấu nhất?”

Tô Liên Y gật đầu: “Ừm. Dự tính xấu nhất chính là cùng phu quân ta rời xa nơi này, đi đến phương trời khác, sống cuộc đời vô ưu vô lo.”

Mộ Diệp Phàm trầm ngâm giây lát, rồi dùng ánh mắt dò xét nhìn Tô Liên Y.

“Vị thế của Vân gia trong triều không hề tầm thường, Phiêu Kỵ tướng quân được hoàng thượng trọng dụng, Quận chúa Liên Y gia sản phong phú, địa vị hiển hách, có thể nói đã hưởng trọn vinh hoa phú quý. Nhưng nếu rời đi, tất cả địa vị, quyền thế, tiền tài, vinh quang ấy đều hóa thành bọt nước. Quận chúa Liên Y, ngươi thật sự bỏ được sao?”

Tô Liên Y khẽ cười: “Có gì mà không nỡ? Tiền tài vốn chỉ là vật ngoài thân.”

“Ha ha, hay cho một câu ‘tiền tài là vật ngoài thân’.” Giọng nói của Mộ Diệp Phàm trở nên phức tạp, khiến người ta khó đoán hắn rốt cuộc muốn nói điều gì.

“Câu này nói ra thì dễ, nhưng trên đời này, ngoại trừ một người, ta không tin còn có người thứ hai dám bỏ được.”

“Tin hay không là tùy ngươi.” Tô Liên Y đáp, rồi lại hỏi tiếp: “Ngoại trừ một người? Người đó là ai?”

Nàng cảm nhận được Mộ Diệp Phàm tuyệt không phải hạng phàm phu tục tử, vì thế cũng tò mò, rốt cuộc là người nào lại có thể khiến hắn nhìn bằng con mắt khác.

Đáng tiếc, Mộ Diệp Phàm chỉ cười mà không nói.

Thấy hắn không muốn đáp, Tô Liên Y cũng không hỏi thêm. Dù sao nàng cũng không quá hiếu kỳ về thân phận người ấy.

“Tuy vừa rồi có hiểu lầm, nhưng nay đã được giải tỏa, ta không thể không nói, Mộ lão bản quả thật không phải người tầm thường. Được quen biết Mộ lão bản là vinh hạnh của ta, người bằng hữu này, ta nhận.”

Tô Liên Y chậm rãi đứng dậy.

“Vừa rồi Mộ lão bản nói còn có việc bận, trùng hợp là ta cũng có việc, vậy xin cáo từ. Năm ngày sau ta sẽ đến lấy giấy, hẹn gặp lại.”

Gương mặt Mộ Diệp Phàm khôi phục vẻ khách sáo bình thản, cũng không đứng dậy tiễn, chỉ ngồi gật đầu: “Được, năm ngày sau gặp.”

“…” Tô Liên Y cạn lời.

Xuống lầu, Trương chưởng quỹ lập tức nghênh đón, ân cần tiễn Tô Liên Y ra khỏi Hiệp Sách Đình Phong, mãi cho đến khi nàng lên xe ngựa.

Trong xe, Tô Liên Y càng nghĩ càng thấy khó hiểu. Mộ Diệp Phàm rõ ràng chỉ là một thương nhân, cho dù gia tộc có căn cơ sâu dày ở kinh thành, nhưng khí thế và phong thái ấy cũng quá lớn rồi. So sánh ra, nàng không giống quận chúa, mà Mộ Diệp Phàm mới giống quận chúa thì đúng hơn. Kỳ quái, thật là kỳ quái!

Tô Liên Y vốn tưởng chuyện hôm nay chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ, nào ngờ đâu, đây lại chính là khởi đầu của một cơn sóng gió lớn trong tương lai.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.