Tô Liên Y giật bắn người: “Vân Phi Tuân, ta gọi chàng là Đại Hổ, mà chàng định làm ‘hổ báo’ thật đấy à?
Chàng không nhận ra là ta đang nói tức lên vì dỗi sao?” Vẻ mặt Vân Phi Tuân vô cùng nghiêm túc, có phần mộc mạc, nhưng sâu trong hốc mắt sâu thẳm, đôi đồng tử sáng quắc lại thoáng qua một tia tinh quái: “Dù Nữ vương đại nhân có đang dỗi hay không, chỉ cần là mệnh lệnh, ta đều sẽ thực hiện.” Cũng may Tô Liên Y ngăn cản kịp thời, nếu không với cái tính khí của Vân Phi Tuân, thanh xà nhà kia chắc chắn sẽ bị dỡ xuống thật.
Cũng chính vì thế mà Tô Liên Y thực sự biết sợ rồi, nàng tự nhủ từ nay về sau chẳng dám tùy tiện đưa ra những yêu cầu vô lý để trêu tức hắn nữa, nhưng đó là chuyện của sau này.
Thấy Tô Liên Y không bắt mình làm việc gì nữa, Vân Phi Tuân lập tức làm cái việc mà cả tháng nay nằm liệt giường hắn khao khát nhất.
Không, không phải là trói Tô Liên Y lên giường để bắt nàng giải quyết nỗi buồn giúp mình đâu, so với chuyện đó thì ôm ấp, hôn hít mới là quan trọng nhất!
Tô Liên Y đang vừa quan sát khung cửa sổ trống huơ trống hoác vừa tính toán cách cải tạo, bỗng cảm thấy mình bị ai đó ôm chầm lấy từ phía sau.
Ngay sau đó là những nụ hôn vụn vặt mang theo hơi nóng hổi rơi xuống cổ nàng, kèm theo nhịp thở nặng nề và những đụng chạm…
đầy nhạy cảm.
“Chàng định làm gì?” Trái ngược với ngọn lửa đang bùng cháy của Vân Phi Tuân, Tô Liên Y chẳng buồn quay đầu lại, chỉ liếc xéo mắt nhìn người phía sau bằng ánh nhìn lạnh lẽo.
Tô Phi Tuân bị nhìn đến mức da gà nổi khắp người, ngọn lửa hừng hực trong lòng cũng bị dập tắt đi không ít: “Dĩ nhiên là làm chuyện ta muốn rồi.” Hắn cũng không muốn lúc nào cũng như một tên lính nhỏ phục tùng Tô Liên Y, nhưng một tháng qua, Tô Liên Y đầu tắt mặt tối lo liệu trong ngoài, khí thế của nàng ngày một lớn, cứ như một vị Nữ vương uy quyền khiến hắn có phần lép vế.
Đôi khi nàng nổi giận, hắn thậm chí còn chẳng dám thở mạnh, nhưng dù vậy hắn lại ngày càng say mê nàng hơn.
Vân Phi Tuân không hề biết rằng, tính cách của hắn lúc này nếu đặt ở thời hiện đại của ngàn năm sau, sẽ có một từ mô tả rất chuẩn xác, đó là – “M chính hiệu”, hay còn gọi là kẻ cực kỳ thích bị ngược đãi.
Vân Phi Tuân nghĩ thầm, dù trước mặt người mình yêu, trước mặt thê tử và mẹ của con mình thì chẳng cần giữ gìn tôn nghiêm làm gì, nhưng phận nam nhi đại trượng phu, hắn vẫn mong mình có thể là chỗ dựa vững chãi để thê tử tựa vào vai mình như chim nhỏ nép vào lòng.
Nghĩ vậy, hắn nhìn Tô Liên Y trong lòng, chỉ thấy nàng tỏa ra một khí thế áp đảo, gương mặt đoan trang hiện lên nụ cười như có như không, ánh mắt vẫn lạnh lùng liếc nhìn hắn, chẳng hề nhúc nhích, cứ thế mà giằng co với hắn.
Phải thừa nhận là ngọn lửa trong lòng Vân Phi Tuân đã tắt ngúm hơn nửa, giọng nói cũng trở nên ủy khuất vô cùng: “Liên Y, nàng đang nghĩ gì thế?” Lời Vân Phi Tuân vừa dứt, bỗng nghe thấy tiếng trẻ con nô đùa, cười nói ríu rít lướt nhanh qua cửa sổ.
Căn nhà gỗ của hai người vốn là nhà cũ của vợ chồng Từ đại nương, sau này vì địa thế hẻo lánh nên họ mới dời vào trong thôn.
Nhưng cái nơi “hẻo lánh” đối với người lớn lại là thiên đường vui chơi của lũ trẻ, thỉnh thoảng lại có đám nhỏ chạy qua chạy lại nô đùa ngoài hiên.
Tô Liên Y chỉ tay vào khung cửa sổ chưa dán giấy: “Chàng chắc chắn muốn làm ‘chuyện chàng muốn’ chứ?
Nếu chàng kiên quyết, ta cũng sẽ phối hợp thôi, chỉ có điều mấy nhóc quỷ kia có ghé mắt vào xem hay không thì ta không dám bảo đảm đâu.” “…” Vân Phi Tuân hoàn toàn tỉnh táo lại.
Giây trước còn hừng hực d*c v*ng, giây sau đã lạnh lùng như băng: “Ta biết rồi.” Hắn buông tay ra, giọng nói càng thêm phần tủi thân.
Nhìn bộ dạng Vân Phi Tuân bị đả kích như một con mãnh thú bị thương, Tô Liên Y vừa buồn cười vừa thương, nàng ôm lấy cái đầu to lớn của hắn, nhanh chóng đặt lên môi hắn một nụ hôn: “Đã đại diện cho sức mạnh có thể dỡ cả xà nhà thì ta sẽ không coi chàng là bệnh nhân nữa.
Đi thôi, chúng ta vào thôn.” “Được, dù nàng bảo ta làm gì ta cũng sẵn lòng.” Một tháng qua nhìn vợ mình tất bật ngược xuôi, Vân Phi Tuân đau lòng lắm, giờ có thể giúp sức, hắn dĩ nhiên là mừng rỡ.
Chỉ là Vân Phi Tuân đáng thương nào có ngờ được, cuộc đời “làm kiếp trâu ngựa” của hắn cũng chính thức bắt đầu từ đây.
Hai người thu dọn phòng ốc sơ qua một chút rồi dắt tay nhau ra khỏi cửa, hướng về phía làng mà đi.
Khoảng cách từ căn nhà nhỏ của họ đến thôn khá xa, đi bộ cũng phải mất nửa canh giờ, tính ra thời gian hiện đại thì tròn một tiếng đồng hồ.
May mắn thay, nơi này đã có sẵn một con đường mòn, không đến mức phải trèo đèo lội suối.
“Chúng ta định ở lại căn nhà này lâu dài sao?” Vân Phi Tuân lên tiếng hỏi.
Căn nhà đơn sơ thế nào, hai người đã ở một tháng nay dĩ nhiên không phải không biết.
Trước đó họ không cải tạo hay sửa sang gì là vì đây là nhà mượn, không phải nhà mình.
Dù sao thì việc tự tiện thay đổi, “chiếm tổ chim khách” trên tài sản của người khác chỉ khiến người ta thêm phản cảm.
Thôi thì cứ tạm bợ mà sống, đang là mùa hè, dù ven sông lộng gió cũng không thấy lạnh; ban ngày tuy không có rèm nhưng đêm xuống chỉ cần buông tấm màn vải là giải quyết xong chuyện thiếu giấy dán cửa sổ.
Còn việc mái nhà dột thì lại càng dễ trị, cứ lấy chậu ra hứng là xong.
Nhưng giờ nàng bắt đầu muốn cải tạo, chỉ có hai khả năng: Một là Tô Liên Y đã mua lại căn nhà từ vợ chồng Từ đại nương.
Vấn đề là, Liên Y lấy đâu ra tiền?
Lúc trước những thứ đáng giá trên người cả hai đều đã bán sạch để đổi lấy dược liệu và nhu yếu phẩm, Vân Phi Tuân thầm đoán hay là nàng lại “ngựa quen đường cũ”, quay lại làm thương nhân?
Hai là vợ chồng Từ đại nương tặng luôn căn nhà cho họ, nhưng vô công bất thụ lộc, cớ gì họ lại làm vậy?
“Ừ, nếu không ai phát hiện ra thân phận của chúng ta thì cứ ở đây trước đã.” Tô Liên Y đáp, rồi nàng nở một nụ cười tinh quái: “Phi Tuân này, ta vừa tìm cho chàng một người cha đấy.” “…” Vân Phi Tuân cảm thấy một giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán: “Đừng nghịch nữa, nói chuyện cho tử tế nào.” Tìm cha ư?
Đó có phải là lời mà một người đứng đắn nên nói không?
Trong lúc trò chuyện, hai người đã rời khỏi khoảng đất trống ven sông, đi vào một khu rừng nhỏ.
Chỉ cần băng qua cánh rừng này, men theo chân núi rẽ phải là tới thôn.
Vào đến rừng, không còn những ánh mắt dòm ngó xung quanh, Tô Liên Y cũng thả lỏng hơn.
Nàng luồn bàn tay trái vào lòng bàn tay Vân Phi Tuân, tay phải thì tiện tay vặt một chiếc lá bên đường.
Chiếc lá có hình dáng rất đáng yêu, vừa giống như một bông hoa đang nở, lại vừa giống như một chiếc quạt nan nhỏ xíu.
Tô Liên Y vừa xoay xoay chiếc lá trong tay vừa ngân nga một điệu hát nhỏ.
“Lạ thật, lá này là lá gì mà hình dáng kỳ quái thế?” Vân Phi Tuân cũng tiện tay hái một chiếc để nghiên cứu.
“Ở đây ta không biết người ta gọi là gì, nhưng ở thời hiện đại, loại cây này được gọi là cây Bạch quả.
Cây này là bảo bối đấy, quả có thể làm thuốc, vừa có tác dụng kháng khuẩn, trừ ho, chống sâu mọt, lại còn giúp giảm cholesterol trong máu.
Thậm chí nó còn có khả năng làm mờ vết tàn nhang, giúp da dẻ mịn màng, nhuận sắc.” Tô Liên Y cười nói: “Nếu không phải vì tình thế bắt buộc phải sống ẩn dật, ta thực sự muốn bào chế các loại mỹ phẩm dưỡng da từ Bạch quả chuyên để chống lão hóa đấy.” Vân Phi Tuân kinh ngạc: “Cái thứ này mà thần kỳ đến vậy sao?” Tô Liên Y gật đầu: “Tất nhiên rồi.” Đường còn dài, hai người cũng chẳng vội vã, cứ thế nắm tay nhau vừa đi vừa tán gẫu.
“Chàng còn nhớ những kiến thức ta từng nói trước đây chứ?
Quá trình lão hóa của con người có thể tưởng tượng như quá trình oxy hóa vậy.
Giống như một thanh sắt bị gỉ sét dần cho đến khi hoàn toàn mục nát, cơ thể người cũng thế.
Không chỉ có làn da chúng ta nhìn thấy bằng mắt thường, mà cả những tế bào, nội tạng, mạch máu bên trong… tất cả đều già đi do bị oxy hóa.” Suốt một tháng Vân Phi Tuân nằm giường, để giết thời gian, Tô Liên Y đã giảng cho hắn nghe rất nhiều kiến thức hiện đại, từ vật lý, hóa học đến sinh học.
Vân Phi Tuân của hiện tại tuy chưa thể so với người hiện đại nhưng so với những người cổ đại chính gốc thì đã tiến bộ hơn rất nhiều rồi.
“Trong lá Bạch quả có chứa Flavonoid giúp loại bỏ các gốc tự do, bảo vệ tế bào da, cải thiện lưu thông máu và ngăn ngừa nếp nhăn.
Đây là một trong những loại thảo mộc có khả năng chống lại các gốc tự do rất hiệu quả đấy.” Vừa nói nàng vừa ngước mắt nhìn lên những tán cây, tiếc là bây giờ chưa đến mùa, nếu không hái một ít quả về thì vừa có thể làm thuốc, mỹ phẩm, lại vừa có thể làm gối kê đầu để trị chứng mất ngủ.
“Flavonoid?
Gốc tự do?” Vân Phi Tuân nghe mà đầu óc quay cuồng: “Sao lại toàn là mấy từ ngữ ta nghe chẳng hiểu gì thế này?
Suốt một tháng qua, cứ mỗi khi ta tưởng mình đã thấu hiểu hết kiến thức thời hiện đại, nàng lại thốt ra thêm vài từ ngữ cao siêu.
Ta bắt đầu thấy tò mò, không biết thế giới hiện đại thực sự là một nơi thế nào.” Tô Liên Y nghe vậy bèn bật cười: “Học hết sao?
Chàng cũng dám nghĩ thật đấy!
Đừng nói là người cổ đại như chàng, ngay cả một người hiện đại đã tốt nghiệp thạc sĩ như ta còn chẳng dám vỗ ngực bảo mình đã học hết.
Chưa nói đến các lĩnh vực khác, chỉ riêng y học thôi, ta cũng mới chỉ chạm tay vào phần nổi của tảng băng chìm mà thôi.” Vân Phi Tuân hít một hơi lạnh, vẻ mặt đầy chấn kinh.
Tô Liên Y tiếp tục giảng giải: “Dù biết sĩ tử Loan Quốc học hành gian khổ, nhưng học sinh thời hiện đại cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu.
Ở thế giới đó, trẻ con từ khi mới bập bẹ tập nói đã được cha mẹ bắt đầu khai mở trí tuệ.
Khoảng bốn tuổi thì đi nhà trẻ, bảy tuổi bắt đầu học tiểu học, mười hai tuổi học trung học cơ sở, mười lăm tuổi học trung học phổ thông, và đến mười tám tuổi thì vào đại học, đó mới chỉ là những bước bắt buộc.
Nếu thành tích tốt hoặc muốn tiến xa hơn, sau đó còn có thạc sĩ, tiến sĩ, hậu tiến sĩ… Có thể nói là học cho đến chết mới thôi.” Nghe đến đây, Vân Phi Tuân giật nảy mình: “Nói vậy có nghĩa là, nếu học hết tất cả, phải đến ngoài bốn mươi tuổi sao?” “Ừ, ngoài bốn mươi đấy.” Tô Liên Y mỉm cười gật đầu.
“Trong lúc đi học có được làm việc không?
Ví dụ như làm chân sai vặt ở nha môn, làm thầy đồ ở thư viện hay kinh doanh chẳng hạn?” Vân Phi Tuân tò mò hỏi thêm.
Tô Liên Y nhớ lại tình cảnh của sinh viên Loan Quốc rồi nói: “Theo lý mà nói, trước khi tốt nghiệp đại học thì không thể đi làm, vì thực sự không có đủ thời gian và tâm sức.
Áp lực thi cử thời hiện đại rất lớn, chẳng kém gì Loan Quốc đâu.
Ngay cả khi lên thạc sĩ hay tiến sĩ, cũng chỉ một vài chuyên ngành mới có thể vừa học vừa làm, còn những ngành như y học của ta, ngoài những lúc thực tập bắt buộc ra thì chẳng có lấy một giây để lãng phí.” Nghĩ về quãng thời gian học tập cường độ cao và những kỳ thi dày đặc khi xưa, tuy vất vả nhưng đó lại là ký ức trân quý nhất trong đời nàng.
“Liên Y, nếu có cách để quay về thời hiện đại, nàng có muốn về không?” Vân Phi Tuân đột ngột hỏi, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.
Tô Liên Y ngẩn người: “Về hiện đại ư?
Ta không nghĩ là có cách đó đâu.” “Nàng đã có thể từ hiện đại đến Loan Quốc, thì nhất định sẽ có cách từ Loan Quốc trở về hiện đại.” Chẳng hiểu sao, Vân Phi Tuân có một linh cảm rằng trên đời này nhất định tồn tại một thứ như thế.
Tô Liên Y bỗng dừng bước, gỡ tay Vân Phi Tuân ra rồi liếc xéo hắn bằng ánh mắt đầy vẻ đe dọa: “Sao hả?
Chàng định thay lòng đổi dạ, muốn nếm thử cảm giác ba thê bốn thiếp rồi chứ gì?” “Không, không, không!
Liên Y nàng đừng hiểu lầm, Vân Phi Tuân ta xin thề chưa bao giờ có ý nghĩ đó.
Kiếp này đời này, nàng là người phụ nữ đầu tiên cũng là cuối cùng của ta.
Dẫu có về hiện đại, ta cũng sẽ theo nàng mà đi, làm sao có chuyện rời bỏ nàng được?” Nói rồi, hắn vội vàng kéo Tô Liên Y đang dỗi hờn vào lòng, ra sức dỗ dành.
Tô Liên Y thở dài, để mặc cả cơ thể tựa hẳn vào người VÂn Phi Tuân, đôi mắt rũ xuống thoáng qua nét u buồn: “Về sao?
Làm sao mà về được?
Chưa nói đến chuyện xuyên không bằng cách nào, chỉ riêng các con của chúng ta thì tính sao đây?
Ta còn đang định đợi vài năm nữa khi cuộc sống ổn định, sẽ lén đi đón các con về.” Vân Phi Tuân an ủi nàng: “Liên Y yên tâm đi, Ức Thân ở chỗ mẫu thân rất tốt, lại còn có Hy Đồng làm bạn.
Hai anh em chúng là huyết mạch của mẫu thân, người chắc chắn sẽ dành hết tình yêu thương cho chúng thôi.” Nói đoạn, hắn siết chặt vòng tay hơn.
Kỳ thực, Vân Phi Tuân chẳng mấy mặn mà với cuộc sống hiện đại, dù qua lời kể của Tô Liên Y, người ở đó sống còn tiêu dao hưởng lạc hơn cả thần tiên, có thể lên trời xuống biển.
Hắn vẫn thích cuộc sống quy ẩn có đôi có cặp thế này hơn.
Tuy nhiên, nếu thực sự có thứ có thể xuyên không, hắn rất muốn tìm thấy nó.
Hắn muốn hộ tống Liên Y về hiện đại, để gặp lại mẫu thân của nàng.
… Đã mấy ngày liên tiếp, Tô Liên Y bị những cơn ác mộng bủa vây.
Lần nào tỉnh dậy nàng cũng vã mồ hôi lạnh đầm đìa, miệng không ngừng gọi hai tiếng “Mama”.
Ban đầu, Vân Phi Tuân chẳng hiểu “Mama” là vật gì, bởi ở Loan Quốc người ta thường gọi là “Mẫu thân” hay “Nương thân”.
Sau này, qua những lần gạn hỏi về thế giới hiện đại, hắn mới vỡ lẽ thì ra đó chính là cách gọi mẹ.
Tuy Tô Liên Y chưa từng nhắc về người thân ở thế giới bên kia, nhưng hắn hiểu nàng đang nhớ cha mẹ mình da diết.
Chỉ là chuyện này Vân Phi Tuân không hề hé răng với Tô Liên Y, hắn chỉ âm thầm ghi tạc trong lòng, nuôi ý định tìm kiếm cách thức xuyên không mà thôi.
Dù Tô Liên Y không nói ra, nhưng lòng nàng thực sự đang dậy sóng.
Hồi mới xuyên không đến Loan Quốc, nàng cũng nhớ nhà, nhưng nghĩ cảnh nhà mình đông anh chị em, cha mẹ đã có người chăm lo nên cũng phần nào an lòng.
Thế nhưng từ khi tự mình sinh con, thấu hiểu nỗi cực nhọc của phận phụ nữ khi vượt cạn, nàng lại càng nhớ mẹ hơn bao giờ hết.
Thêm vào đó, do sinh xong không được kiêng cữ cẩn thận, dù thể chất đặc biệt đến đâu nàng cũng không tránh khỏi di chứng.
Cứ mỗi khi trời âm u sắp mưa, các khớp xương lại đau nhức râm ran, nàng biết đó là dấu hiệu của bệnh thấp khớp.
Nàng chợt nhớ về thời thơ ấu nhà nghèo lại đông con, mẹ nàng chẳng có thời gian lẫn tâm trí để ở cữ hay tẩm bổ.
Kể từ khi sinh ra nàng, bà đã mang trong mình căn bệnh thấp khớp quái ác.
Cứ mỗi lần thay đổi thời tiết, đôi chân đau đớn khiến bà thao thức cả đêm, thường xuyên lăn lộn trên giường vì nhức mỏi.
Cũng chính vì vậy mà nàng đã hạ quyết tâm theo ngành y.
Nói “giữ trọn sơ tâm” thì dễ, chứ mấy ai trên đời thực sự làm được?
Số phận kỳ quái cho nàng sống lại ở Loan Quốc, nhưng giờ dù vẫn nhớ như in lời thề năm xưa và mục đích học y thuở ban đầu thì đã sao chứ?
Nàng cũng chẳng thể gặp lại mẹ được nữa.
Thời hiện đại có một câu nói vô cùng sướt mướt đang thịnh hành: Khoảng cách xa nhất trên thế giới này không phải là sinh ly tử biệt, mà là ta đứng ngay trước mặt ngươi, nhưng ngươi lại chẳng biết ta yêu ngươi!
Nhưng nàng lại cho rằng, khoảng cách xa nhất không phải là đối mặt mà không thấu lòng nhau, mà là hai người nhớ nhung nhau đều còn sống, nhưng lại ở hai không gian khác biệt, vĩnh viễn chẳng thể giao nhau lần nữa!
Chỉ khi tự mình làm mẹ, nàng mới thực sự hiểu thấu lòng mẹ, mới thực sự nhớ mẹ đến cháy lòng.
Giống như Tô Liên Y lúc này vậy.
Vân Phi Tuân thấy tâm trạng Tô Liên Y chùng xuống, đoán chừng nàng đang nhớ người thân nên vội vàng lảng sang chuyện khác: “Nếu theo lời nàng nói, tốt nghiệp đại học xong cũng đã ngoài hai mươi.
Ta nhớ nàng từng bảo mình có học vị thạc sĩ, tốt nghiệp xong còn đi làm vài năm nữa, đúng không?” “Ừ.” Tô Liên Y gật đầu, cố gắng xốc lại tinh thần vì không muốn san sẻ nỗi đau này sang Vân Phi Tuân.
Nàng muốn cả hai quên đi phiền não để vui sống: “Sao thế?” Vân Phi Tuân hỏi tiếp: “Vậy lúc nàng mới đến Loan Quốc, rốt cuộc nàng bao nhiêu tuổi?” “Ba mươi mốt mà.” Tô Liên Y trả lời theo bản năng, nhưng vừa dứt lời nàng đã giật mình sực nhớ ra điều gì đó, vội vàng bịt chặt miệng lại: Hỏng bét!
Sao nàng lại lỡ mồm khai ra tuổi thật của mình rồi?
Mẹ kiếp, lúc đó nàng ba mươi mốt, còn Vân Phi Tuân mới mười chín tuổi…
Đây…
Đây chẳng phải rõ rành rành là “trâu già gặm cỏ non” sao?!
Vân Phi Tuân mười chín tuổi không nói chuyện gọi nàng là chị, có gọi là cô hay dì cũng còn được ấy chứ!
Nàng vốn định sống để bụng chết mang theo cái bí mật này, sao lại lỡ lời thế không biết.
Sắc mặt Tô Liên Y trông cực kỳ khó coi.
Phải thừa nhận là Vân Phi Tuân cũng bị chấn động mạnh.
Ba mươi mốt?!
Hắn vốn đoán Tô Liên Y có chút tuổi tác và trải đời, nhưng không ngờ lại đến mức đó…
Nếu tính cả thời gian ở Loan Quốc, chẳng phải bây giờ nàng đã…
ba mươi sáu tuổi rồi sao?!
“Khụ khụ…” Vân Phi Tuân ho khan hai tiếng rồi lắp bắp: “Cái đó…
Liên Y à…
Dù nàng có bao nhiêu tuổi đi nữa ta vẫn thích nàng, thật đấy, ta thề…” “Im miệng!” Tô Liên Y đẩy hắn ra, đưa tay che mặt, quay vào gốc cây mà xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt mũi.
Mẹ kiếp, bị phát hiện rồi, chuyện nàng là “trâu già gặm cỏ non” bị bại lộ rồi, giờ phải làm sao đây!
Làm sao đây!
Vân Phi Tuân vốn định lảng chuyện để nàng bớt buồn, ai ngờ lại kéo nàng từ hồi ức đau thương này sang một hồi ức “đau thương” khác.
Hắn cuống quýt cả lên, chỉ biết vụng về an ủi: “Liên Y, nàng chẳng già tí nào cả, thật đấy, nàng vẫn trẻ lắm…” “Đã bảo im miệng!” Tô Liên Y gằn giọng lần nữa, thầm rủa thầm Vân Phi Tuân đúng là đồ ngốc, toàn xoáy vào nỗi đau của nàng!
Vân Phi Tuân thấy uất ức vô cùng, hắn cúi gầm mặt, đôi lông mày rậm nhíu chặt, đôi mắt sâu thẳm như con thú nhỏ tội nghiệp nhìn chằm chằm vào Tô Liên Y.
Thế nhưng Tô Liên Y chỉ ôm lấy gốc cây mà tự kiểm điểm, chẳng buồn nhìn hắn.
Vân Phi Tuân muốn tìm chủ đề khác để nói, nhưng hắn chẳng dám chắc liệu chủ đề tiếp theo có động chạm đến “vết thương” nào của nàng nữa không.
“Vân Phi Tuân.” Tô Liên Y đỏ mặt, nghiến răng nghiến lợi gọi.
“Có!” Vân Phi Tuân lập tức đứng thẳng người, tư thế nghiêm túc như đang diện kiến cấp trên.
Tô Liên Y hít một hơi thật sâu rồi ra lệnh: “Chuyện này, tuyệt đối không được để người thứ ba biết rõ chưa!” Đây là mệnh lệnh, mệnh lệnh tối cao!
“Nàng yên tâm, ta sẽ không để ai biết đâu, ta thề!” Nói đoạn, Vân Phi Tuân lại định giơ tay thề thốt.
“Thôi thôi thôi, đừng thề nữa, một ngày chàng thề thốt bao nhiêu lần rồi không biết.” Tô Liên Y chậm rãi quay người lại, nhưng chẳng biết phải đối mặt với người chồng chung chăn chung gối này thế nào nữa.
Năm chữ “trâu già gặm cỏ non” như thiêu cháy da mặt nàng.
Nàng thầm nghĩ, chuyện này tuyệt đối không thể để cô bạn thân Hạ Sơ Huỳnh biết được, nếu không chẳng biết sẽ bị cười nhạo đến mức nào.
Nhưng Tô Liên Y làm sao biết được, ở bộ lạc Kim Long cách đó không xa, Hạ Sơ Huỳnh cũng đang mải mê “gặm cỏ non” đấy thôi.
Nhưng đó là chuyện của sau này.