“Thật ra đạo lý rất đơn giản.”
Trong khoang xe ngựa đang đung đưa, Tô Liên Y mỉm cười nhàn nhạt, nói với Lý Thắng bên cạnh: “Vị trí của giếng nước. Giếng mà dân làng dùng để lấy nước uống thường nằm trong khu dân cư đông đúc, xung quanh đều có nhà cửa, lại thêm mỗi nhà đều nuôi chó. Muốn hạ độc mà không để lộ sơ hở thì cực kỳ khó khăn. Nhưng giếng ở ngoài ruộng thì khác, bình thường chỉ có người lui tới vào mùa vụ, ban đêm lại chẳng ai trông coi. Lén bỏ độc vào giếng ngoài ruộng dễ dàng hơn nhiều.”
“Hơn nữa, trụ cột của một ngôi làng không phải là người già hay trẻ con, mà chính là những nam nữ khỏe mạnh. Nếu muốn trong thời gian ngắn gây ra nỗi hoảng sợ lớn nhất, khiến cả ngôi làng lập tức rơi vào hỗn loạn, thì phải ra tay với những người này.”
Lý Thắng theo suy nghĩ của Tô Liên Y mà tưởng tượng, rồi bất chợt đập tay vào đùi: “Đúng rồi! Nếu chỉ có người già với trẻ con bệnh thì thanh niên vẫn có thể cày cấy, làm việc, nhiều lắm cũng chỉ cần phân vài người chăm sóc. Ảnh hưởng không lớn lắm. Nhưng nếu trai tráng khỏe mạnh đổ bệnh, cả làng sẽ loạn thành một mớ bòng bong!”
Tô Liên Y gật đầu tán đồng.
Lý Thắng lại thấy thắc mắc: “Tiểu Liên, có điều này ta chưa hiểu. Làm sao ngươi biết được ngoài ruộng ở thôn Mã Gia có giếng nước?”
Tô Liên Y đáp rất tự nhiên: “Giếng ngoài ruộng không phải chỉ thôn Mã Gia mới có. Bất kỳ ruộng đồng nào cũng có giếng. Những giếng này dùng để lấy nước uống, nếu quanh đó không có sông suối hay kênh mương, còn có thể dùng để tưới tiêu.”
Lý Thắng tiếp tục hỏi: “Ý ta không phải vậy. Ý ta là… ngươi vốn là đại nha hoàn bên cạnh di nương, làm sao ngươi biết rõ mấy chuyện này? Ngay cả ta, một nam nhân lớn lên trong thành, còn chẳng biết.”
Tô Liên Y lập tức hiểu ý, khẽ cười: “Trước khi bị bán vào phủ Nguyên Soái, ta từng theo cha mẹ xuống ruộng, đương nhiên biết rõ rồi.”
Trong khoảnh khắc, tâm trí nàng vô thức quay về quê nhà ở thôn Tô gia, nơi nàng từng sống những ngày cày cấy yên bình, bên gia đình hòa thuận, ấm áp.
Nhưng nay thời gian đã đổi thay, những ngày tháng bình lặng ấy càng lúc càng xa vời.
Lý Thắng hoàn toàn không hay biết tâm sự trong lòng nàng, vẫn tiếp tục lải nhải hỏi: “Tiểu Liên, vừa nãy ngươi có nói rằng bọn chúng nắm được nhược điểm gì đó trong lòng người, rốt cuộc là nhược điểm gì?”
Tô Liên Y thu lại dòng suy nghĩ, kiên nhẫn giải thích: “Phụng Nhất Giáo muốn nhanh chóng lôi kéo tín đồ nên thủ đoạn cực kỳ xảo quyệt. Đầu tiên, chúng hạ độc những trai tráng khỏe mạnh, đầu óc tỉnh táo, khiến cả ngôi làng tê liệt. Lúc này, người già vì lo lắng cho người thân mà mất đi lý trí. Rồi ngay lúc đó, một Thánh nữ cứu thế xuất hiện, những người già sẽ tuyệt đối tin tưởng.”
“Tiếp theo, đợi khi đám thanh niên được giải độc, khỏi bệnh, những người già vốn đã tin tưởng sâu sắc sẽ trở thành người truyền đạo, không ngừng thuyết phục con cháu về pháp lực của thần linh. Thanh niên dù ban đầu không tin, nhưng đêm ngày bị chính người nhà mình rót vào tai những lời này, cuối cùng cũng sẽ tin. Và rồi, cả làng trên xóm dưới sẽ hoàn toàn tin phục Phụng Nhất Giáo.”
Lý Thắng chợt bừng tỉnh, vội ôm quyền nói với Tô Liên Y: “Tiểu Liên, nhìn ngươi tuổi còn trẻ mà tâm tư sâu sắc thế này, Lý Thắng ta thật sự bội phục!”
Sắc mặt Tô Liên Y dần nghiêm nghị, khẽ lắc đầu: “Không, đây không phải là tâm tư sâu sắc, chỉ là ta đã biết kết quả rồi suy ngược lại mà thôi. Người thực sự tâm tư sâu xa chính là kẻ đã sắp đặt tất cả. Chẳng lẽ… chính là Thánh nữ kia?”
Nói đến đây, trong đầu Tô Liên Y không khỏi hiện lên hình ảnh nàng từng thấy trong bức họa tại nhà Trương Sứ thần. Đó là một nữ tử diễm lệ, gương mặt tuy tràn đầy thương xót, nhưng nơi khóe mắt lại ẩn giấu sự sắc bén, bị họa sĩ tinh tế bắt được.
Lý Thắng bỗng bật cười, nói: “Trong lòng ta, nữ tử lợi hại nhất chính là Tiểu Liên. Ngươi nhất định còn lợi hại hơn cả Thánh nữ kia.”
Tô Liên Y vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ: “Đừng đem ta so với một kẻ chuyên hạ độc có được không?”
Dù tạm thời nàng cứ cho rằng chuyện này do Thánh nữ làm, nhưng trong lòng đã âm thầm cảnh giác, chuẩn bị sẵn sàng đối phó với đối thủ trong tương lai.
Khi xe ngựa sắp tiến vào thành Đông Ổ, Lý Thắng lại lên tiếng hỏi: “Tiểu Liên, vậy loại độc này… ngươi có thể giải được không?”
Tô Liên Y cẩn trọng đáp: “Ta có thể dùng một số phương pháp để làm loãng độc tố trong máu bệnh nhân, tạm thời giảm bớt triệu chứng trúng độc. Nhưng muốn tìm ra giải dược thực sự thì vẫn cần thêm thời gian.”
“Tiểu Liên lòng nhân từ, sao hôm nay không giúp Mã đại thúc giải độc luôn?” Lý Thắng hỏi.
Tô Liên Y mỉm cười: “Vì sao phải giải độc? Hiện giờ chúng ta còn muốn thâm nhập vào nội bộ Phụng Nhất Giáo, tâng bốc bọn chúng còn không kịp, sao có thể phá vỡ kế hoạch của chúng được?”
Xe ngựa đã tiến vào thành Đông Ô. Đến gần ngã rẽ về Lý gia, Lý Thắng xuống xe, còn xe ngựa tiếp tục đi thẳng, hướng đến phủ Từ gia.
…
Chạng vạng tối, tại một căn nhà hẻo lánh ở phía bắc thành Đông Ô. Ngôi nhà bình thường, hoàn toàn không nổi bật, xung quanh toàn là nhà bỏ hoang, cỏ dại mọc um tùm, cây cối rậm rạp, trong gió đêm phát ra tiếng xào xạc.
Trên cổng lớn treo tấm biển với hai chữ “Tôn Phủ”, cánh cổng sơn đỏ đã bong tróc, khép chặt. Hai chiếc đèn lồng treo bên ngoài, nhưng một chiếc đã tắt không rõ nguyên do, chỉ còn một chiếc sáng leo lét, khiến cảnh tượng càng thêm quỷ dị.
Trong bóng tối dưới tán cây, một nhóm người áo đen đang ẩn nấp. Bọn họ vóc dáng cao lớn, ẩn mình tuyệt đối, hòa làm một với màn đêm, rõ ràng là cao thủ võ công.
“Đại nhân, thuộc hạ đã điều tra rõ, nhị hoàng tử hiện đang ở trong căn nhà này.” Người nói giọng trầm khàn, thái độ bình tĩnh. Tuy khuôn mặt bị che kín, nhưng đôi mắt lộ ra lại vô cùng sắc bén. Người này chính là Ngự sử Thôi Bằng Nghị.
Thôi Bằng Nghị ngoài mặt là một vị ngự sử trong triều, nhưng thực chất là nhân vật cốt cán của tổ chức ám vệ Ảnh Hồn dưới trướng hoàng thượng, chỉ dưới quyền thủ lĩnh Ảnh Hồn.
Còn thủ lĩnh Ảnh Hồn, chính là con trai thứ hai của Xích Giao Nguyên Soái, Vân Phi Tuân.
Trời càng lúc càng tối, trăng tròn vừa nhô lên, ánh trăng sáng chiếu xuống qua tán lá, phản chiếu trên chiếc mặt nạ bạc của người áo đen đứng đầu, khiến đôi mắt sâu thẳm dưới lớp mặt nạ càng thêm bí ẩn, lạnh lẽo.
“Đại nhân, có hành động không?” Thôi Bằng Nghị thấy thủ lĩnh im lặng nhìn cánh cổng một lúc lâu, bèn nhẹ giọng hỏi thêm.
Mấy tháng nay, bọn họ đã từ kinh thành truy đuổi đến thành Đông Ô, mục đích là để tiêu diệt nhị hoàng tử cùng gia quyến. Nhị hoàng tử Hạ Dận Tranh vốn xảo quyệt, dùng thế thân làm mồi nhử, đưa phi tần cùng sống chung, muốn tạo giả tượng mình đã bị Ảnh Hồn g**t ch*t, nhưng âm mưu đã bị vạch trần.
Dù thỏ khôn có ba hang, nhưng cũng không thoát khỏi ánh mắt của thợ săn.
Mà căn nhà tầm thường trước mặt này, chính là nơi ẩn náu thật sự của nhị hoàng tử Hạ Dận Tranh.
“Bọn chúng có bao nhiêu người?” Giọng nói vang lên từ dưới chiếc mặt nạ bạc không hề mang theo cảm xúc. Âm sắc trong trẻo nhưng lạnh lùng, như băng giá ngàn năm.
Thôi Bằng Nghị đáp: “Trong những căn nhà bỏ hoang xung quanh đều có mai phục tinh binh, tổng cộng khoảng ba trăm người.”
Bọn họ chỉ có hai mươi người, chênh lệch vô cùng lớn. Nhưng đối với Ảnh Hồn, hai mươi người đã đủ sức xoay chuyển tình thế.
Thôi Bằng Nghị không giấu được sự kích động, không chỉ vì sắp hoàn thành nhiệm vụ hoàng thượng giao, mà còn vì sắp kết thúc những tháng ngày dầm sương dãi gió, xa cách quê nhà: “Đại nhân?”
Ánh mắt Vân Phi Tuân càng thêm sâu thẳm, đôi mày khẽ nhíu lại: “Rút lui.”
Thôi Bằng Nghị sững sờ: “Rút lui?”
Những Ảnh Hồn vệ khác cũng đồng loạt kinh ngạc.
Vân Phi Tuân không giải thích thêm, chỉ để lại một cơn gió nhẹ. Chớp mắt sau, bóng dáng hắn đã biến mất.
Trong bóng đêm, Thôi Bằng Nghị bắt được hình ảnh Vân Phi Tuân rời đi, trước là sửng sốt, rồi cơn giận dữ bùng lên từ tận đáy lòng. Dưới chiếc mặt nạ đen, ông ta nghiến chặt răng, không biết trút giận vào đâu, cuối cùng đấm mạnh vào thân cây.
“Rầm!” Một thân cây lớn rung chuyển dữ dội.
Các Ảnh Hồn vệ bên cạnh giật mình, vội hạ giọng: “Thôi đại nhân, xin ngài bớt giận.”
Thôi Bằng Nghị lập tức lấy lại lý trí, cảnh giác quan sát xung quanh. Thấy không ai phát hiện tung tích của bọn họ, ông ta mới thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi quả thật ông ta đã quá nóng nảy.
“Đi.” Sau một mệnh lệnh ngắn gọn, cả nhóm người liền biến mất trong màn đêm.
…
Đêm xuống, sau khi giả vờ hầu hạ Từ di nương nghỉ ngơi, Tô Liên Y lén lút rời khỏi, đến điểm hẹn bí mật đã được bàn bạc từ ban ngày với Tư Mã Thu Bạch.
Khi Tô Liên Y đến nơi, Tư Mã Thu Bạch đã “ngồi chồm hổm” đợi từ lâu.
“Có tiến triển gì không?” Tô Liên Y cũng tự nhiên “ngồi chồm hổm” xuống, hai người cùng ẩn mình trong bụi cây thấp.
“Có.” Vừa nói xong chữ “có”, mặt Tư Mã Thu Bạch đã đỏ lên. May mà ánh trăng lạnh lẽo không đủ sáng để thấy rõ khuôn mặt đỏ bừng của hắn.
“Nói đi.” Tô Liên Y hoàn toàn không để ý.
Tư Mã Thu Bạch cắn răng trong lòng, nhớ lại cảnh hôm nay vì nhiệm vụ sư phụ giao phó mà phải liều mình ứng phó với đám cô nương, cảm giác chẳng khác nào đang bán thân.
“Hiện tại, theo thông tin điều tra được, trong Từ phủ không có gián điệp. Lão gia nhà Từ phủ cũng không dễ đối phó, trước đây từng có kẻ lén lút trà trộn vào, nhưng sau khi Từ phủ cắt giảm nhân sự, những kẻ đó đều bị đuổi sạch. Bây giờ, gia nhân trong phủ đều là nô bộc nhiều đời, phần lớn là gia sinh tử.”
“Đáng tin không?” Tô Liên Y hỏi.
Tư Mã Thu Bạch cúi đầu: “Chắc… chắc là đáng tin. Là Nguyệt Nhi, người hầu bên cạnh lão phu nhân, nói như vậy.”
Tô Liên Y bật cười khúc khích, vươn tay đập mạnh lên vai hắn: “Tư Mã ngự sử, giỏi lắm! Nam tử hán đại trượng phu, co được dãn được. Sau này ta sẽ nói đỡ vài câu trước mặt hoàng thượng, nhất định sẽ đề bạt ngươi thật tốt.”
Tư Mã Thu Bạch dở khóc dở cười: “Sư phụ, xin đừng nói nữa, đệ tử thật sự xấu hổ không chịu nổi.”
Đùa vui một hồi, Tô Liên Y dần thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: “Nguyệt Nhi hầu hạ bên cạnh lão phu nhân, lại là con gái của quản gia, biết một số chuyện nội tình cũng không lạ, nhưng chưa chắc là sự thật. Tiếp theo, còn phải phiền Tư Mã ngự sử đích thân điều tra thêm.”
Tư Mã Thu Bạch gật đầu: “Sư phụ yên tâm, có ta ở đây, nhất định sẽ bảo đảm trong ngoài Từ phủ đều sạch sẽ. Nhưng sư phụ, còn phía người thì sao? Có nguy hiểm không? Hay là chúng ta lén cử người hồi kinh báo hoàng thượng?”
Tô Liên Y lắc đầu: “Tạm thời chắc chưa nguy hiểm. Báo hoàng thượng cũng chẳng phải kế sách hay. Dù sao quan phủ là ở ngoài sáng, còn bọn tà giáo lại ẩn mình trong bóng tối. Cho dù hoàng thượng phái người đến cũng không làm được gì. Chúng sẽ đánh du kích, lại còn mê hoặc dân chúng chống đối. Cuối cùng, người chịu khổ vẫn là dân vô tội.”
Tư Mã Thu Bạch thở dài: “Đệ tử hiểu ý sư phụ. Tà giáo trong bóng tối, vậy chúng ta cũng phải trở thành bóng tối của bóng tối, đúng không?”
“Ừ.” Tô Liên Y khẳng định.
“Nhưng vẫn quá nguy hiểm!” Tư Mã Thu Bạch lo lắng: “Chẳng lẽ không có cách nào vẹn toàn hơn sao?”
Tô Liên Y đứng dậy, nhẹ nhàng vuốt phẳng tà váy: “Vừa phải diệt trừ tà giáo, vừa không làm tổn thương người vô tội. Nếu Tư Mã ngự sử có cách hay, chúng ta sẽ làm theo cách đó. Nhưng trước khi tìm được, đành ủy khuất các ngươi tạm thời nghe theo ta.”
Tư Mã Thu Bạch hiểu rõ ý của Tô Liên Y, trong lòng đầy xấu hổ. Đường đường là một nam nhân, chẳng những không nghĩ ra được kế sách gì, ngược lại còn liên tục ngăn cản Liên Y quận chúa. Đây chẳng phải đang thêm rối rắm sao?
“Sư phụ yên tâm, chỉ cần là mệnh lệnh của người, đúng hay sai, đệ tử đều tuân theo.” Tư Mã Thu Bạch chân thành nói.
Tô Liên Y ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng trên cao: “Ta thật sự cảm thấy có lỗi với dân chúng thành Đông Ô. Chuyến đi này đã bị ta trì hoãn quá lâu, chỉ vì những chuyện cá nhân không đáng kể. Nay đã đến đây, ta nhất định sẽ nghĩ cách trừ bỏ tà giáo, trả lại cho dân một nơi an cư lạc nghiệp. Ta hứa.”