Căn lều giam Ngọc hộ vệ từ chỗ tối om dần dần sáng lên.
Xung quanh lều được rải bột vôi, không một hộ vệ nào dám bén mảng đến gần. Ngay cả Tôn bà bà – người theo Tô Liên Y – cũng chỉ dám tìm một chiếc ghế dài ở xa xa để ngồi hóng mát. Trời oi bức, không một cơn gió thoảng qua, bà ta đành dùng khăn tay phe phẩy quạt lấy chút hơi.
Bất chợt, một bóng người như tia chớp lướt qua, rồi ẩn mình trong một góc chết sát bên lều. Vị trí hắn chọn vô cùng khéo léo, vừa vặn tránh khỏi tầm chiếu sáng của những ngọn đuốc trong doanh trại. Người này nhanh đến mức đám thị vệ xung quanh hoàn toàn không phát hiện. Nếu không nhờ trên lớp bột vôi lưu lại hai dấu chân mờ nhạt, e rằng chẳng ai tin chỉ trong chớp mắt đã có người lặng lẽ xâm nhập đến gần.
Bên trong lều, Tô Liên Y châm đèn lên, cẩn thận đặt chiếc hộp gỗ trên bàn rồi quay lại, mỉm cười dịu dàng nhìn người đang nằm thẳng cứng trên giường.
“Tiểu Liên to gan, xin Ngọc hộ vệ bớt giận. Cách làm của Thánh Nữ có thể hơi cực đoan, nhưng tất cả đều vì lợi ích của Ngọc hộ vệ, và cũng vì sự an toàn của toàn bộ thị vệ trong doanh trại này.”
Giọng nàng trong trẻo, mềm mại, mang theo sự chân thành thấm thía, khiến người nghe không khỏi rung động, sinh ra cảm giác thương tiếc, muốn che chở.
Ngọc Dung dần bình tĩnh lại sau cơn giận dữ, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng, nghiêng đầu nhìn nàng chằm chằm, khuôn mặt không một chút cảm xúc.
“Giả nhân giả nghĩa.”
Tô Liên Y thu lại nụ cười, đôi mắt to tròn ngấn nước tỏ vẻ vô tội.
“Tiểu Liên chỉ là nha hoàn hầu hạ bên cạnh Thánh Nữ. Nếu Ngọc hộ vệ có điều bất mãn với Thánh Nữ, xin cứ trút giận lên người Tiểu Liên. Nhưng Thánh Nữ thật sự chỉ muốn tốt cho Ngọc hộ vệ mà thôi.”
Ngọc Dung thoáng ngẩn người, sau đó bỗng phá lên cười lạnh lẽo: “Nữ nhân! Ta khuyên ngươi tốt nhất câm miệng lại. Ngươi càng nói nhiều, sơ hở càng lộ rõ. Ngươi quen biết An Liên được mấy ngày mà dám tự cho mình hiểu nàng ta? An Liên là loại người gì, ngươi biết sao? Ta chẳng muốn vòng vo với ngươi nữa. Mau khai ra, ngươi rốt cuộc là ai? Đến Phụng Nhất Giáo với mục đích gì? Và ngươi định làm gì tiếp theo!?”
Tô Liên Y từ tốn đáp, vẻ mặt vẫn giữ nụ cười nhạt quen thuộc: “Ta đến để bắt mạch cho Ngọc hộ vệ.” Lời của hắn không sai, nói vòng vo cũng chẳng để làm gì, nhưng nàng cũng không muốn xé toạc vỏ bọc này quá sớm.
“Bắt mạch? Ta không bệnh, bắt mạch gì chứ? Cút ra ngoài!” Ngọc Dung gầm lên, giọng giận dữ như muốn xé rách không gian.
Nhưng Tô Liên Y hoàn toàn không nao núng, từ tốn bước về phía giường: “Nghe các bà bà kể lại, Ngọc hộ vệ tinh thông y thuật. Đã như vậy, chắc hẳn Ngọc hộ vệ cũng hiểu rõ sự nguy hiểm của dịch bệnh này. Dịch bệnh lây lan rất nhanh, lại hung hãn. Hôm nay Ngọc hộ vệ không hề thực hiện biện pháp bảo hộ mà vẫn tiếp xúc trực tiếp với bệnh nhân, chẳng lẽ không sợ đã bị lây nhiễm sao?”
“Đừng lại gần!” Ngọc Dung gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu, sắc mặt nổi lên một vệt đỏ kỳ lạ: “Ta ra lệnh cho ngươi dừng lại, nếu không, ta sẽ lấy mạng ngươi!”
Tô Liên Y vươn tay, định vén chăn: “Ngọc hộ vệ đừng tức giận. Hiện tại ngài chỉ là bệnh nhân thôi, không có gì đáng xấu hổ cả.”
Lời vừa dứt, “soạt” một tiếng, chiếc chăn bị nàng dứt khoát kéo xuống, không hề để tâm đến cảm xúc của người nằm dưới.
“Cút! Cút ngay cho ta!” Ngọc Dung vừa phẫn nộ vừa nhục nhã. Từ trước đến nay, hắn luôn là kẻ trên vạn người, chưa từng phải chịu cảnh mất mặt như thế này, vậy mà hôm nay lại bị một nữ nhân nhìn thấy bộ dạng thảm hại.
“Nữ nhân, nhớ kỹ! Ta nhất định sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!”
Tô Liên Y cúi đầu nhìn hắn, khẽ bật cười. “Ngọc hộ vệ, rõ ràng ngài bị trói chặt, quần áo vẫn chỉnh tề, sao lại phản ứng dữ dội đến vậy?”
Ngọc Dung nghiến răng ken két, từng chữ lạnh băng bật ra từ kẽ răng. “Nữ nhân, ta không biết thương hương tiếc ngọc. Vừa rồi ta đã cho ngươi cơ hội, nhưng giờ thì hết rồi. Chuẩn bị mà chết đi!”
Tô Liên Y khẽ thở dài: “Ngọc hộ vệ yên tâm, Tiểu Liên tuyệt đối sẽ không tiết lộ nửa lời về chuyện xảy ra đêm nay. Còn về việc ngài có muốn lấy mạng ta hay không… đợi khi dịch bệnh ở làng Ngọa Long được giải quyết rồi hẵng tính.”
Trong lòng nàng thầm nghĩ: Muốn lấy mạng Tô Liên Y ta thì kẻ đó phải có đủ bản lĩnh mới được.
Ngọc Dung vốn là người ít nói, giờ lại càng không muốn phí thêm nửa câu với nữ nhân lai lịch mờ ám này. Hắn chỉ dùng ánh mắt lạnh lẽo, đầy sát khí mà nhìn chằm chằm nàng, tựa như nếu ánh mắt có thể giết người thì nàng đã sớm bị nghiền thành tro bụi.
Tô Liên Y coi như không thấy, hoàn toàn bỏ qua sự phẫn nộ ấy. Thời gian vô cùng cấp bách, nàng không thể lãng phí một giây phút nào.
Nếu nói kiểu trói “ngũ hoa đại thắt” có thể cố định chặt một người, thì lúc này Ngọc Dung lại bị trói đến… ba lớp như thế. Hàng mi thanh tú của Tô Liên Y nhíu chặt, chỉ cần tưởng tượng cũng có thể hình dung ra cảnh tượng khi hắn bị trói. Đại khái là.. An Liên thấy hộ vệ thân cận đã trói hắn, vì quá căng thẳng lo sợ nên ra lệnh trói thêm một lần nữa. Nhưng ngay cả như vậy vẫn không yên tâm, cuối cùng lại dặn trói thêm lần thứ ba, và lần này thì… chặt đến mức không thể động đậy.
Tô Liên Y khẽ thở dài, cúi người tìm mối nút ở lớp dây ngoài cùng.
“Ngọc hộ vệ nên cảm ơn ta mới phải. Nếu không có ta đến hôm nay, có lẽ chính ngài cũng không biết mình bị trói thành ra thế này.” Nàng rốt cuộc tìm được mối, đáng tiếc lại là nút chết. Tô Liên Y dùng sức gỡ, nhưng dây chẳng nhúc nhích.
“Nữ nhân, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ phải trả giá đắt cho sự khinh nhờn ta hôm nay!” Giọng Ngọc Dung tràn đầy hận ý.
Ngón tay đau nhức, Tô Liên Y đành đứng dậy, lấy từ trong hộp gỗ ra một con dao giải phẫu nhỏ, vô cùng sắc bén: “Ngọc hộ vệ đừng trẻ con như vậy nữa. Ngài hiểu y lý, hẳn cũng biết hậu quả khi bị trói kiểu này suốt nhiều canh giờ. Nhẹ thì tổn thương cơ thể, nặng có thể dẫn đến hoại tử. Ngài còn trẻ, chẳng lẽ muốn sớm mất một cánh tay hoặc một cái chân sao?” Giọng nàng nghiêm nghị, không chứa chút đùa cợt.
Ngọc Dung lập tức im lặng. Hắn sĩ diện, nhưng không phải kẻ hồ đồ. Lời nàng nói, hắn biết rõ đều là sự thật.
Khi mối nút bị cắt, Tô Liên Y cẩn thận tháo từng lớp dây ra.
“Vì sao không cắt hết cả ba lớp dây cho nhanh? Cứ gỡ từng lớp như vậy chẳng phải rườm rà sao?” Ngọc Dung không nhịn được, cất lời.
Động tác trên tay Liên Y không dừng lại: “Ta chỉ muốn tháo hai lớp. Nếu cắt hết mà ngài nhân cơ hội chạy thoát, ta phải ăn nói thế nào với Thánh Nữ?” Ngọc Dung cứng họng, chỉ đành ngầm vận công, âm thầm điều tức.
Sau thời gian bằng một tuần trà, trên người hắn chỉ còn lại một lớp dây. Dù chưa hoàn toàn thoát khỏi trói buộc, nhưng cơ thể cũng đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cơn khó chịu đè nén bấy lâu rốt cuộc giảm bớt, hắn có thể thở ra một hơi.
Tô Liên Y nắm lấy cổ tay hắn, bắt mạch. Ngọc Dung nhắm mắt, giả vờ như không thấy, có lẽ vì cảm giác thoải mái hơn nên cơn giận trong lòng cũng lắng xuống đôi chút.
Bắt mạch xong, Tô Liên Y lấy từ hộp gỗ ra một cuốn sổ nhỏ được đóng cẩn thận và một vật trông như cây bút. Điều kỳ lạ là nó không cần chấm mực mà vẫn có thể viết lên giấy.
Dưới ánh đèn, nàng cúi đầu, cổ hơi nghiêng, ngón tay thon dài cầm bút. Sự tập trung của nàng mang vẻ đẹp tĩnh lặng đến mức khiến người khác phải động lòng.
Ngọc Dung thì chẳng buồn thưởng thức cảnh ấy. Hắn nằm yên, mắt nhắm nghiền, trán thỉnh thoảng gồ lên một đường gân xanh, biểu lộ sự kiềm chế. Đột nhiên, hắn cảm thấy mí mắt bị ai đó mạnh mẽ vén lên: “Nữ nhân, ngươi định làm gì!?”
“Kiểm tra màu mắt và mí mắt của ngài, xem có triệu chứng xuất huyết hay không.” Tô Liên Y vừa tỉ mỉ quan sát vừa nhẫn nại đáp.
“…” Ngọc Dung nuốt giận, im lặng.
“Há miệng.” Tô Liên Y ra lệnh.
“Gì cơ?” Ngọc Dung ngẩn ra.
“Ta cần xem lưỡi của ngài.” Tô Liên Y nói gọn lỏn.
“Vô— A…” Chữ “lễ” trong câu “Vô lễ!” còn chưa kịp bật ra, miệng hắn đã bị nàng nhanh tay bóc mở.
“Thè lưỡi.” Tô Liên Y hoàn toàn không để ý đến vẻ giận dữ trên khuôn mặt hắn, chỉ chuyên tâm quan sát khoang miệng.
“Ư…ưm… ưaa… kh…ông… th…a… ch…oo… ngư…i!” Vì miệng bị cưỡng ép giữ mở, từng chữ Ngọc Dung nói ra đều đứt quãng, lộn xộn chẳng thành câu.
Lông mày Tô Liên Y khẽ nhíu, giọng bình thản mà cứng rắn: “Miệng đã bị giữ mở thế này rồi mà ngài vẫn còn bướng bỉnh à? Ngoan ngoãn thè lưỡi ra đi. Kiểm tra xong sớm, nỗi đau này cũng sẽ kết thúc sớm.”
Không hiểu vì sao, giống như bị thôi miên, Ngọc Dung thực sự nghe lời, chậm rãi thè lưỡi ra.
Quan sát kỹ lưỡng xong, Tô Liên Y buông hắn ra, khẽ gật đầu. Sau đó, nàng bước đến chậu nước rửa sạch tay, trước tiên dùng bông thấm rượu mạnh lau kỹ, rồi lại lấy khăn lau khô. Làm xong, nàng cầm lấy cây bút đặc biệt kia, tiếp tục ghi vào cuốn sổ nhỏ.
Tất cả những động tác, lời nói trong lều, không hề thoát khỏi tầm mắt của kẻ đang ẩn mình bên ngoài.
Người kia toàn thân mặc dạ hành y, mặt che kín bởi khăn đen, chỉ để lộ đôi mắt sâu thẳm, sắc bén, cảnh giác quan sát từng khe hở của lều.
Hắn thấy ánh mắt dữ tợn cùng tiếng chửi rủa muốn giết người của Ngọc Dung, khóe môi khẽ nhếch thành một nụ cười lạnh lẽo. Hắn đã âm thầm kết án tử cho tên này trong lòng. Nhưng khi tầm mắt rơi xuống bóng dáng yêu kiều của Tô Liên Y, nụ cười lạnh kia dần tan đi, thay vào đó là sự dịu dàng, ấm áp đến khó tin.
“Ngươi… ngươi muốn làm gì!?” Một tiếng gầm giận dữ đột ngột vang lên từ trong lều.
Ngọc Dung trợn mắt trông thấy Tô Liên Y đang nắm lấy cổ áo mình, cẩn thận tháo từng nút ẩn bên trong.
Nếu như lúc nàng mới vào lều, sắc mặt hắn tái mét vì khó chịu do bị trói, thì giờ khuôn mặt đã đỏ bừng, vừa giận vừa xấu hổ. Chẳng lẽ… nha đầu này cũng giống An Liên, háo sắc!? Ngày trước, An Liên luôn tìm đủ mọi cách lợi dụng, chiếm tiện nghi từ hắn. Nay đến lượt Tiểu Liên này cũng muốn nhân cơ hội mà chiếm đoạt sao!? Hắn… hắn thật sự sắp mất đi “trinh tiết” ư? Khoan đã, không phải “trinh tiết” chỉ có ở nữ nhân thôi sao!?
Tô Liên Y tất nhiên không biết trong lòng hắn đang cuộn trào những suy nghĩ kỳ quái gì. Lúc này nàng chỉ muốn mở rộng cổ áo, để dùng ống nghe tự chế của mình kiểm tra nhịp tim.
“Có nói ngài cũng chẳng hiểu đâu.” Nàng đáp qua loa. Quả thật, một bác sĩ Tây y mà phải giải thích với một kẻ chỉ biết Đông y thì quá phiền phức.
“Dừng lại! Đồ nữ nhân không biết xấu hổ!” Tiếng gào của Ngọc Dung khàn đặc, trong sự phẫn nộ còn lẫn chút bất lực.
Bên ngoài, người đàn ông áo đen cũng bùng nổ cảm xúc, suýt nữa xông vào bất chấp tất cả. Dù rất tin tưởng Tô Liên Y, nhưng giữa nam và nữ, nhất là việc vợ mình nửa đêm vào lều một nam nhân, còn cởi y phục hắn, có tên đàn ông nào chịu nổi cảnh tượng ấy!?
Đúng lúc này, Tô Liên Y khẽ “à” một tiếng, như vừa hiểu ra, rồi bật cười khẽ. Tiếng cười trong trẻo, thanh thoát, lại quang minh chính đại, lập tức xoa dịu cơn ghen tuông sục sôi ngoài lều.
“Ngọc hộ vệ, đừng lo lắng. Tiểu Liên ta không hề có ý chiếm tiện nghi ngài đâu. Hơn nữa…” Giọng nàng dịu dàng mà kiên định: “Ta… đã có người trong lòng rồi.”
Trong khi lời nói còn vang lên, tay nàng đã khéo léo cởi xong hàng nút áo, để lộ phần cơ ngực rắn chắc, săn gọn như được tạc bằng đá.
“Hừ!” Ngọc Dung lạnh lùng cười nhạt: “Ngươi còn chẳng bằng An Liên. Ít ra, nàng ta dám làm dám chịu.” Trong mắt hắn, Tô Liên Y chỉ đang tham luyến vẻ ngoài tuấn mỹ của mình mà thôi.
Tô Liên Y chẳng buồn tranh cãi, cũng không phí lời giải thích, xoay người lấy ra từ hộp gỗ một chiếc ống trúc tinh xảo, chế tác công phu.
Ngoài lều, người đàn ông áo đen nghe được câu “ta đã có người trong lòng” thì bao nhiêu bực dọc trong lòng đều tan biến. Tâm tình hắn bỗng vui sướng, bởi hắn biết rõ, người mà nàng yêu nhất… chính là hắn.
“Cái đó là gì?” Ngọc Dung thấy nàng đặt ống trúc lên bên trái lồng ngực mình, ngay vị trí tim, trong lòng dấy lên cảm giác bất an.
“Suỵt.” Tô Liên Y đưa ngón tay ra hiệu hắn im lặng, sau đó áp tai vào đầu kia của ống trúc.
“Đây cũng là một loại công cụ chẩn bệnh do ta tự chế, gọi là ống nghe.”